Trong Lòng Nghĩ

Các bạn, tôi suy nghĩ và tôi cảm thấy nên cho các bạn biết về sự thật. Sự thật thì các bạn biết có lẽ hay hơn là … Khi ở dưới “Long An…” môt thời gian tương đối gọi là đã có chân chút xíu khoảng hơn tháng rưỡi gì đó và lo cho sự tồn vong của sachnho vì rất “rắc rối. Tôi vào rồi. Có một cái gì đó “thời gian nguy cấp nên tôi có hỏi nhân viên quản lý có quyền quản lý “đánh giá…” ở đây là chừng nào tôi có thể được về và nhờ anh ta hổ trợ tôi và cho anh ta thấy tôi bình thường -có gì mà …tôi phải vô đây. Nhưng anh ta dần dần khó chịu và nổi giận vì tôi có lẽ “làm phiền” vì sachnho tôi sợ mất nó. Nó như thế nào thì các bạn hiểu. người nhà tôi phá,.. tôi là một con người “làm thuê và lo đủ thứ chuyện” và tôi có làm gì mà vào … Nhưng không được lắng nghe “chú ý”. Anh ta -người làm nhân viên “lớn (có vai trò trong đó)” là người đánh giá nổi giận vì tôi gặp “là tôi hỏi anh ta và xin về” nhưng anh ta nóng giận và gương mặt anh ta thay đổi như một con ác thú “nổi giận”. Vì lý do này mà có lẽ là người nắm toàn quyền quyết định ở đây đã động viên – “khuyến khích”  mẹ tôi chuyển tôi vào trung tâm bảo trợ xã hội vì những lợi ích gì của nó và không chịu “trách nhiệm gì về tôi”. Tôi biết “có những người đã được khuyên giống mẹ tôi nhưng không được động viên như người thân hay mẹ tôi. Mẹ tôi cho tôi biết có những người đã vào và người thân được họ đã được khuyên như mẹ tôi. Có người đã không còn khi vào trung tâm, có người chỉ trên 16 tuổi một chút . Tôi thật không hiểu nổi, những con người như thế nào đưa người nhà, con họ vào rồi khóc. Họ không biết ,không trải , có kinh nghiệm .. như mẹ tôi . Nơi đó , trung tâm . . thiếu người trầm trọng. Những người thân, người trong gia đình họ vì điều kiện (kinh tế)… đưa con (thân nhân) -bình thường

khóc -giải quyết được gì.

Khôn Ngoan Hiểu Kinh Thánh