Tất cả bài viết của T.L.am

Có nhiều người không biết đến cuốn sách nhỏ. Sao các bạn im lặng để con người ta “giết, hại” nhau và sống không tin tôn giáo nào, không có chân lý. Thiên Chúa Ngôi ba không có thật và không hiện đến với tôi được sao. Cuốn sách nhỏ này là vô dụng, vô nghĩa, không giúp được ai sao. Hãy nhớ kỹ hành động của các ngươi và những điều răn của Thiên Chúa và những người vì sự im lặng của các ngươi mà sa ngã, vấp ngã. Các người có thể hủy diệt lời của Thiên Chúa được hay sao. Các ngươi đang đem “cái gì” để đánh đổi cho sự im lặng của mình. Các ngươi coi thường mười điều răn và những lời Thiên Chúa nói với con người chúng ta hay sao? Xã hội bây giờ như thế nào ở những vùng con người đa số theo Phật giáo mà không giử luật “đạo” (giới răn) hay ở (những nơi) có những con người (theo) vô thần [mà ít (thiếu) hiểu biết],… ?

Các bạn. Tôi chân thành xin các bạn bỏ qua “những tội lỗi và những sự hèn nhát của tôi. Sự thật là tội lỗi của tôi. ” Chính tôi đã chọc ghẹo các giáo sĩ “linh mục” ⌈các cha cố : (cha) cố (dạy) đạo⌉ ở Lương Hòa Thượng và bọn chức sắc “trẻ tuổi (ác, hèn (tồi bại), gian (ác), hiểm ác trong giáo xứ, và những kẻ cũng có “tiếng nói – có vai vế (và có tuổi trong giáo xứ nhưng “hiểm (hiểm độc), gian ác và hèn (hèn nhát), ngu đần “ích kỷ (tham lam) và không kiên định; cạn nghĩ trong giáo xứ; Tôi thấy nhiều người “có những điều kiện tốt” (có thể giúp các bạn những người (như các bạn đã từng gặp hay chưa gặp) có thể gặp nguy hiểm bây giờ⌋ được. Từ khi Thiên Chúa thông báo cho những con người “làm trong các cơ quan “công giáo từ những tháng cuối năm 2016 qua những việc tôi làm và trên face book của các trang face book của một vài trang nhóm, hội và một số ít trang cá nhân của những con người trên các trang MXH. tôi cũng đã đi đến giáo xứ, họ đạo khác nhưng “họ tảng lờ; nghĩ tôi dối (gạt) họ”, họ là người phàm nên xem những lời tôi nói là giả , nên “im lặng” , họ cũng không tin những gì tôi trao đổi và “muốn những gì tôi trao đổi với họ là “giả (giả dối), nhảm nhí…” và những gì tôi đem đến cho họ cũng bị xóa nhòa, “lướt qua (quên lãng)” như những “điều” (“những gì vớ vẩn” trên đời này) và những thông tin “tôi cũng đã công bố “cho một số người trên mạng xã hội và các trang cá nhân, nhóm (các khu vực, địa phận nhưng bị ẩn và gạt khỏi những trang Face book đó!); Có không ít người biết tôi “làm cuốn sách nhỏ” họ vẫn cứ yên lặng và nghĩ “tôi nói nhảm như những việc (những chuyện) họ gặp thường ngày “nhảm nhí” như bao nhiêu chuyện thường ngày “họ” gặp và chứng kiến của “những gì ,… (các thông tin nhảm; “ảo” trên mạng internet đầy dẫy thông tin (tin tức) của con người ở đất nước như là nước chúng ta, trên cuộc đời này… Cái chuyện một con người “viết cuốn sách nhỏ và dám lồng nội dung “cuốn sách nhỏ” vào K T. Các bạn nghĩ “đi” nó lớn hay bé .

Từ khi tôi công bố cho các bạn “biết”. Tôi có làm “cuốn sách nhỏ đến nay thời gian đâu phải là “quá nhỏ”. Im lặng chờ đợi (cái gì) điều gì. Tôi thấy các vị có vai vế “có tiếng nói mà im lặng trong cơ quan “công giáo” trong giáo xứ mà tôi phẫn uất (phẫn nộ), bức xúc, … Các bạn thông cảm cho tôi. Vì “Cuốn Sách Nhỏ (này)” viết cho các bạn đọc phải hay và “hấp dẫn” các bạn “muốn đọc mới hay phải không. Các vị “làm trong các cơ quan công giáo (các vị linh mục, giáo sĩ xin đừng buồn. Tôi biết trong thời gian tôi “bấm (viếtlàm cuốn sách nhỏ (này) mà không thèm đếm xỉa mà còn : vô ý chế nhạo ngầm, chọc ghẹo; trêu đùa; ngạo nghễ (có thể có vẻ có “một sự chế nhạo ngầm”) nhưng tôi chỉ muốn chứng tỏ khả năng của mình mà làm vậy thôi. Tôi chỉ muốn làm cho “những lời tôi viết tôi làm, tôi bấm lý thú, lôi cuốn; cuốn hút, thu hút, có sức lôi cuốn (hấp dẫn) được các bạn trẻ trong thời đại tràn ngập các loại thông tin trên (các trang) mạng internet. Tôi đã “làm những gì tôi cần làm và phải làm vì lời Thiên Chúa hứa với tôi (tôi cũng không muốn viết như vậy và có những ý định đùa trên “những sự hy sinh (danh dự, sĩ diện của các bạn hay gì đâu!) Tôi thừa nhận tôi có “bấm, có “viết” những lời lẽ ngầm làm các bạn, các vị làm trong cơ quan công giáo là các vị làm lớn đứng đầu phải đau khổ, … tôi cũng không muốn nhưng vì tôi cũng muốn có được những gì của “riêng mình” nên có những va chạm có vẻ “độc ác” nhưng tôi không thể làm thế nào khác (trong đó cũng có một phần lỗi của các vị). Đây là những mong muốn của tôi. Các bạn im lặng trong khi thông tin tôi đã công bố qua hành động của Thiên Chúa. Tôi cũng hy vọng, mong muốn những điều tốt đẹp đến với mình qua những lời “hứa ở trên”. Nhưng sự thật tôi cũng không cần đâu. Ý của “người muốn tôi làm sách nhỏ muốn những lời tôi viết là những lời lẽ (như ý “người”). Những lời lẽ dù ra sao đi nữa mong các bạn chấp nhận. Vì các bạn cũng có một phần lỗi và nhiều người đánh giá thấp, “coi thường tôi”. Các bạn có “giúp, (có) hỗ trợ tôi hay không cũng không quan trọng. Nhưng tôi “viết làm vậy; mong các bạn “đừng buồn và bỏ qua”. Có những việc tôi không thích “lắm” nhưng tôi cũng “phải làm”, tôi thì miển cưởng , tôi không (có ý) như vậy. Tôi cũng không phải là kẻ thâm hiểm  hay là một con người “ác độc” , có nhiều ác ý, sự thật là vậy!  . Tôi thành thật nhận lỗi của mình vì đã chế giễu gián tiếp những người làm trong các cơ quan công giáo, “gây ra những nỗi “khó chịu không nhỏ trong lòng các bạn ! , tôi mong bạn (các bạn) tha thứ và Tôi mong các bạn bỏ qua! Tôi xin các bạn “làm ơn” bỏ qua “lỗi lầm của tôi. Tôi “mong mỏi” : vì Thiên Chúa, , các bạn có thể bỏ qua “những lỗi lầm của tôi đươc hay không?”, xin cám ơn các bạn

Tôi đã “gây họa , làm mích lòng các giáo sĩ, các linh mục và các “vị có vai vế là những con người trong hội đồng các con người “có tiếng nói (có ảnh hưởng) nhưng cũng là “người phàm” (!) “trong cơ quan công giáo!…..

Nếu các bạn không giận tôi “và làm như những điều Kinh Thánh chép” thì các bạn có phúc. Chúa sẽ “trả công cho các bạn chứ không phải tôi (!)”. Không trả cho tôi (các bạn hiểu chưa).

– Các bạn nghĩ những lời tôi nói ra là những lời “bịa đật (hay (là) những lời giả dối mà tôi tự tô vẽ, “thêu dệt” đưa cho các bạn “nhưng lại là những lời ý nghĩa như vậy. Tôi nói thật với các bạn. Tôi không cần gì cả đâu. Con người của tôi cần những gì (từ Thiên Chúa của tôi thôi). Tôi cũng chẳng có gì để nói “tôi chẳng cần gì trên đời này là của cải vật chất hay “khát vọng xác thịt của các bạn đâu”. Tôi xác nhận (xác định) là mình là đi theo Thiên Chúa. Nhưng “tôi không hoàn thành được vì tôi quá yếu hèn trong thân xác của một con người (hèn mạt, (xác thịt; yếu đuối, xác thịt, thấp hèn, tệ hại, mất tất cả, khổ sở trên cuộc đời này. Tôi không thể hoàn thành “được”, các bạn hiểu cho tôi. Tôi “tuyệt vọng và đau khổ vì Thiên Chúa (những lời ngài nói với tôi về những gì tôi sẽ và cần phải chấp nhận (chịu đựng những gì Thiên Chúa muốn tôi “lãnh nhận (đón nhận)” và không tránh né “để có thể khỏi “sa hỏa ngục, đền những tội tôi “vô tình phạm phải”. Thiên Chúa “muốn sự công bằng cho mọi con người trên trần gian (trên cõi đời) “những con người được tồn tại, “đã có mặt trên cuộc đời (trần gian này) …

Tôi mong các bạn hiểu là “Thiên Chúa của chúng ta nhân lành (tùy các bạn hiểu nữa nhưng con người người thật sự nhân lành)”. Cái gì Ngài làm cũng “có giai đoạn”. Điều răn của Ngài dạy làm gì trong mười điều răn và Chúa Giê su dạy những gì và (như thế nào) phải sống như thế nào mà các bạn “phớt lờ” và tránh né sự thật. Các bạn có thể tự kiểm chứng “lương tâm (trong lòng mình). Tôi có thiếu thốn “những gì trên trần gian này tôi cũng không cần. Tôi muốn “phần thưởng của mình “là những gì” thuộc về những gì không hư mất (hư nát) bị thiêu đốt, bị vứt bỏ vào chốn phải kêu khóc “đời đời !!” mà Thiên Chúa nhắc đến.

*Bây giờ (tôi xin được nói) được đề cập là từ bây giờ. Những con người “làm trong các cơ quan công giáo, theo đạo có “khả năng” có điều kiện thì làm ơn giúp tôi (gìn giử, bảo vệ cũng như tuyên truyền, loan những gì có thể có ích; “mang nội dung cuốn sách nhỏ này cho những con người trên cuộc đời này trước khi quá muộn. Phần tôi, tôi làm “gần hoàn thành nhưng các bạn là những con người “như thế nào”. Các bạn không muốn, không thầy cần thiết phải hoàn thành “cuốn sách nhỏ” hay kiểm chứng. Tôi chỉ nói như thế này. Hành động của các bạn “nhằm bịt miệng tôi vì những lời lẽ “đúng đắn” như Thiên Chúa cho các bạn thấy tôi đã làm. Nhưng các bạn “muốn bưng bít” vì tôi chỉ có một thân (một mình) nghèo khổ, yếu đuối. Lời lẽ của tôi dễ bị “bắt bẻ” và vùi dập như những gì Chúa đã nói đến trong Kinh Thánh. Từ khi tôi bảo các bạn giúp tôi “công bố”, mang cuốn sách nhỏ này đi cho những con người cần sự “giúp đỡ” của “cuốn sách nhỏ” : Những lời mà Thiên Chúa muốn gửi đến “loài người chúng ta” bao lâu rồi. Tôi chỉ có một mạng, là chứng nhân và tôi cũng phải sống cho xong một cuộc đời của con người mà Thiên Chúa “ấn định” cho tôi. Tôi cần cái gì. Tôi được cái gì từ những việc mà tôi muốn khuyên, muốn bảo các bạn làm. Hay là những việc này sẽ làm “hại” chính tôi, tiêu diệt tôi (làm mất tự do) hủy diệt cuộc đời và sự “yên tĩnh”, sự tự do của tôi trong suốt quãng đời còn lại và những mối nguy (những đau đớn trong quãng đời còn lại tôi phải chịu đựng vì công lý Thiên Chúa “cho loài người”, các bạn.

Khi tôi còn đang sống “dây” mà các bạn cứ “vờ vịt” : (giả vờ) không biết, không thấy, không hiểu tôi nói gì (cho những gì tôi nói là tầm thường). Nhưng sự thật những gì tôi nói có thể “có lợi” cho các bạn, những con người trên cuộc đời này. Các bạn có biết hay không? Ở đất nước chúng ta. Nhiều con người “người ta” theo Phật giáo. Các bạn trẻ sẽ nghĩ sao về những nhà sư (những con người là nhà tu hành) nghĩ sao về luật luân hồi. “Tình hình xã hội bây giờ các bạn có biết như thế nào rồi không?”. Cuốn sách nhỏ này “là từ Thiên Chúa (Đức Chúa Cha) cho Thần khí (dấu hiệu) của mình hiện đến với tôi (hiện ra trước tôi ; dẫn đường cho tôi “hoàn thành Cuốn Sách Nhỏ này. (Ngài đã được Chúa Giê su cho loài người chúng ta biết). Đây có thể là (gọi là) Đức Chúa Thánh Thần hay là là Chính Thiên Chúa, ba ngôi Thiên Chúa là một [đấng hiện đến để trợ giúp, an ủi là từ Đức Chúa Cha và con Thiên Chúa mà đến (đến với con cái loài người)]. – Đức Chúa Thánh Thần là thần khí của Thiên Chúa ngự trên Chúa Giê su (trong quá khứ) khi xưa (Chúng ta đã được Thiên Chúa ngôi hai cho biết đây là chính Thiên Chúa ,là đấng bảo trợ (Ngài : là dấu hiệu để nhận biết Thiên Chúa “đến với chúng ta”. Là “Thiên Chúa của chúng ta”). Các bạn “không được đùa không được đùa bỡn (đùa chơi, xem thường (coi thường)); đùa giởn (bỡn cợt))⌉ ; bằng không sẽ “không được tha thứ tội này“) với hình ảnh Thần Khí, hình ảnh “linh hồn” của chính Thiên Chúa “chúng ta” (Chúa của “chúng ta”) để khỏi bị “phạt (bị  Người phạt)”. Cứ đùa với “người” nếu các bạn “không sợ và “thách thức người; thử thách Thiên Chúa chúng ta (cảnh báo : nói phạm tới Thiên Chúa Ngôi ba : Thần khí Thiên Chúa sẽ không được “tha (!!)”. Đây là tội “trọng (!!!!)“. Theo lời ” Thiên Chúa (Chúa Giê su) đã (từng) nói”.: đây là một tội sẽ không được tha thứ. “Các bạn “không (được) đùa với những biểu tượng của Thần Khí, các bạn nhé!. “Tùy các bạn mà thôi ! …”

Nhiều người đã bị ảnh hưởng và đã bị giết chết [có những người giết người – làm những người khác bị mang vạ, mang thương tật, bị pháp luật trừng trị hay đã bị những kẻ khác lấy mất mạng sống : (bị) giết đau đớn và uất hận (tủi nhục), phẫn nộ và khổ sở],… vì những con người ở nhiều nơi trong cuộc đời hỗn loạn (bị che (giấu) những thông tin và  kiến thức (những hiều biết, … trên cuộc đời này) họ không  biết sống, “thiếu khôn ngoan và không hiểu những lời trong Kinh Thánh (thiếu cuốn Kinh Thánh). Họ không biết “gì”. Những người “hại họ (giết chết, gây thương tật, gây họa (gây tai họa) cũng không biết “không chịu hiểu “bất cứ thứ gì trên cuộc đời này!”. Họ tin theo tôn giáo nào ở Châu Á. Các bạn cũng có thể “tự cảm nhận và suy nghĩ để tìm ra tôn giáo nào có thể có ảnh hưởng “đến” (những) phạm vi rộng nào trên Thế giới, các bạn hiểu chứ. Họ như thế nào và họ là ai (các bạn có thể biết và nghĩ về họ, nghĩ ra những con người như họ, là họ ở các quốc gia hay có những con người (và phong cách những con người này cũng như họ, các bạn (!!!), những con người rắc rối [khó đoán (xét) chính xác] về nhân cách, “tàn nhẫn”, không tin ông trời của những triều đại…, không tin bất cứ thứ gì “như các nhà sư (thường được tôn trọng, trân trọng), các nhà sư đã đoạn tuyệt các thú vui, các cảm giác (cảm xúc),…Các bạn tin mình, “cho mình là một vật (các bạn là những vật đã được đưa đi đầu thai cao thượng), đạt thành chánh quả (tướng trời…) nên các bạn có suy nghĩ gì (các bạn cũng là một … trong vòng luân hồi đầu thai và các bạn quá rành về những sự tàn ác của những kẻ “từng là vua” và các bạn thấy rõ các con vật tự nhiên trong mạng YOUTUBE chúng phải “sống như thế nào” như các loài động vật hoang dã như con người cũng là một sinh vật trong tự nhiên nếu “muốn thành công” như cách các loài động vật trong tự nhiên đạt được “những gì trong cuộc sống (mà chúng dùng bản năng hoang dã của các loài “động vật hoang dã trong tự nhiên đạt được” cũng như những triều đại phong kiến mà chúng học được những thông tin về (những con người này) những con người các “triều đại trung cổ (cổ đại) tàn ác (hung hãn – man rợ, nguy hiểm)…không có luật lệ “của con người nào trên đời đáng tin cậy, rõ ràng – tính nhân bản của con người mà chỉ tin vào bản thân họ, những gì họ thấy “đúng” trên cuộc đời này. Họ thấy con người cũng như “những loài vật trong tự nhiên mà thôi!. Và họ nghĩ về những thứ yếu đuối (những thứ bị họ ăn thịt, “làm hại,…, hành hạ (tra tấn) đối xử độc ác (dằn vặt chúng vì chúng (đáng chịu như vậy) số chúng phải chịu như vậy để đền (trả) những gì chúng làm những kiếp trước. Ai biết được trong vòng luân hồi đầu thai “các bạn là những ai, là những gì”. Các bạn “thấy” ông trời (biết ông trời) : chủ nhân của những triều đại phong kiến quá sai (họ chỉ là những kẻ độc ác) và các tôn giáo khác “các bạn cũng không tin tưởng (các bạn chỉ tin những gì “mạnh và đúng nhất (có tôn giáo thờ quỷ Sa-tan và tôn giáo này (tôn giáo thờ quỷ (này) cũng có những lý lẽ khéo léo (che giấu) ngụy biện vô lý (vô nghĩa) của chúng, một cách vô giá trị và phi lý, các bạn.

Cuốn Kinh Thánh Thiên Chúa muốn tôi giải thích với các bạn, cho các bạn biết về “những việc(những chuyện)” Thiên Chúa muốn cho tôi và các bạn biết về các vấn đề (các câu chuyện) mà Thiên Chúa muốn các bạn được hiểu, được biết ([những sự kiện, các vấn đề, các câu chuyện (những vấn đề) nên được giải thích trình bày từ chính (ý định).của Thiên Chúa từ bao nhiêu đời trước đây. Từ khi Thiên Chúa nghĩ đến “Sách Nhỏ” hiện diện trong Kinh Thánh từ bao nhiêu thời đại Thiên Chúa suy nghĩ ra có thể “cuốn Kinh Thánh” và những ý tưởng của Ngài về việc “làm (viết) cuốn Kinh Thánh và các chương trình (các dự định sáng tạo gì gì) của Ngài mới chỉ là những bước ban đầu : “tạo ra những gì đầu tiên trong vũ trụ và Thái dương hệ (trái đất của chúng ta) và các thế giới khác (các sự sống đa dạng) ở các thế giới khác (ở tự nhiên) vũ trụ, các bạn.

Bây giờ tôi nói với các bạn thế này. Những con người có trách nhiệm ở cái họ đạo này đã rất quá đáng. Những con người nơi đây “tham lam, cố chấp và tàn nhẫn”. Các vị đã quên lúc giao thời mạng internet phổ biến cho mọi người trên các thiết bị di động kết nối mạng không dây khi các thông tin trên mạng bị thả lỏng, bị bỏ ngõ. Hỗn loạn khắp nơi. Chỉ toàn là những vấn đề bức xúc, hắc ám, căng thẳng, kích động (bạo lực, các vấn đề tình dục, giới tính…), nhảm nhí, vô bổ, kém giá trị (rẻ tiền), có hại ở đất nước  ở những con người bị che khuất (bị khuất lấp hiểu biết và kiến thức. Các bạn chỉ ở vòng vòng trong cái xứ đạo đã được “biết đến cuốn sách nhỏ này”. Các bạn không hiểu những luật ngầm để quản lý xã hội của những con người ngầm nắm giử quyền lực trong bóng tối. Các bạn là những kẻ độc ác vô lương tâm. Cho người ta, những con người khác biết đến cuốn sách nhỏ này có khó lắm không sao các bạn im lặng, không làm. Nhiều vụ án nghiêm trọng có liên quan tới rất nhiều những băng nhóm hoạt động côn đồ, quá dễ để tổ chức, thành lập qua Zalo đã xảy ra và tình trạng thanh thiếu niên các vùng khác tụ tập thành lập, tổ chức băng đảng… và phạm phải những tội ác nghiêm trọng. Tôi chỉ muốn công bằng để con người không “cần phải thay đổi mình” tham gia đoàn thể tự phát để bảo vệ cá nhân (quyền lợi) – tách rời lợi ích xã hội khi phục vụ cho những ý định (của các bạn) ở đất nước [(như là) (đất nước của Việt Nam)] chúng ta, “tổ chức”, (cấu kết thành băng nhóm…) và sử dụng những vũ khí nguy hiểm để thành công. Tôi chỉ muốn nói cho các “linh mục” và những người làm trong cơ quan công giáo ở Lương Hòa Thượng nơi này về tình trạng “báo động”. Con người thiếu hiểu biết (mù thông tin) căng thẳng stress; tiêm nhiễm bạo lực và họ (những người trẻ với những nỗi khó chịu do nghẹt ngòi xã hôi. Thiếu thông tin, tri thức – chỉ những nội dung có nội dung tình dục và bạo lực là có nhiều trên mạng và hấp dẫn giới trẻ. Các bạn thử tưởng tượng đặt mình là trường hợp một người không biết những nội dung trong cuốn sách nhỏ này và “Cuốn Sách Nhỏ” không có mặt trên đời (các bạn thử tưởng tượng nếu như chưa từng có và “mãi mãi không có “Cuốn Sách Nhỏ này” thì các bạn tưởng tượng xã hội sẽ như thế nào, ra làm sao “Thiên Chúa của chúng ta mãi mãi sẽ cũng chỉ là vị thần “tưởng tượng, ảo tưởng, “điên khùng” và đã chết “thật sự” như bao nhiêu vị thần trên trần gian này. Tôi chỉ có ý, (muốn nói) là : “tại sao Đức Chúa Thánh Thần lại hiện ra với tôi, để làm gì năm 2001”. Các bạn “viện cớ là : con người tôi không tốt”. Các bạn muốn biết con người của tôi như thế nào sao! Tôi là một con người “nhân bản”, thuộc về lương tâm (tin vào Thiên Chúa và lẽ phải). Các bạn không hiểu rõ về tôi. Mà nhỏ mọn “tìm các cách đê hèn để bắt bẻ tôi”. Trong xứ đạo này tôi làm gì không tốt. Các bạn có ai đến thăm và lo lắng cho ông Huỳnh Văn Ven, bị xích chân, bỏ mặc, không được chăm sóc, vệ sinh tóc tai và đối xử công bằng, tử tế, bỏ mặc ông nằm trên nền sàn gạch lạnh cóng đến lúc ông nhiễm lạnh, suy kiệt và chết không. Tôi làm chủ lý trí và không khi nào “mất kiểm soát bản thân mình”. Có Thiên Chúa làm chủ chính tôi.Các bạn nghe đồn nhưng không đúng về tôi.

*Lần này là cơ hội cuối cùng của các người. Các người có điều kiện, có thể “làm được” mà các người im lặng chờ cái gì. Các người không liên quan những lời này, “thấy nó là giả”, nghi vấn (bậy bạ), không đúng, nhảm nhí. Các người để tôi “tự giải quyết”, tôi tự làm khi tôi chỉ có một thân, một mình hay sao. Những con người không hiểu biết gặp nạn và những con người dùng mạng internet và các trang MXH để làm công cụ phạm tội. Các ngươi làm ngơ được hay sao. Các ngươi nghĩ sao. Xã hội này bây giờ yên lành, an toàn (bình thường quá sao?). Các ngươi không biết gì thật sao? Chỉ một chuyện nhỏ (ở những nơi khác) : con người làm gì với nhau, “đối xử với nhau như thế nào vì những mâu thuẫn nhỏ trong xã hội này. Tâm hồn con người, các bạn trẻ tuổi bây giờ ra sao -ai dạy dỗ, dẫn dắt và “điều gì đúng”. Cái gì là “mạnh, là yếu” trong xã hội này các bạn có biết không? Mà làm ngơ, thiếu trách nhiệm (vô tình – vô tâm) ác ý như vậy.?!!!. Các bạn bỏ mặc họ như vậy được hay sao.Cuộc đời này không cần luật gì. Là tự do “sống” là đúng sao. Không có Thiên Chúa trên cuộc đời này và linh hồn tự có, tự xuất hiện, mất đi. Các bạn nghĩ gì và muốn “cái gì” – chờ đợi cái gì vậy? Các bạn bây giờ quên hết những người khốn khổ rồi sao. Các bạn để người ta không biết mà đi theo những tư tưởng không “đúng”, sai trái để người ta không tôn trọng mình, gây hại cho mình và những người khác (tổn thương con người) cho con người khốn khổ, đày đọa, hành hạ nhau, làm nhau đau khổ. Các bạn lấy những nỗi đau, những nỗi nhục (đớn đau), khổ sở, mất danh dự, tổn hại đến người khác về nhiều mặt. Các bạn lấy đó làm những niềm vui và hạnh phúc được sao. Các bạn thấy (như vậy), con người, xã hội mà các bạn im lặng, vô trách nhiệm. Các bạn là những ai (các bạn biết chứ)  Nghe hay không thì tùy. Vô trách nhiệm, các bạn “im lặng và vô trách nhiệm” để biết bao nhiêu chuyện, bao nhiêu tội ác xảy ra. Bao nhiêu đau khổ, “sự ác hình thành”. Các bạn có ý thức được “trách nhiệm của mình hay không?”

* Xin các bạn đừng buồn tôi. Nhiều con người đang cần sự giúp đỡ của những con người “có khả năng”. Các bạn không được phép làm những việc “vô tâm (vô lương tâm), im lặng như vậy!”.

Tôi muốn được làm xong “Sách Nhỏ (này)”; làm một chứng nhân được kiểm tra một cách trung thực , xóa (hết) các hoài nghi (các câu hỏi) Thiên Chúa có thật hay không…

 

Các bạn , tôi cũng là một con người bình thường như các bạn mà thôi. Tôi không muốn làm “ai trong chúng ta, các bạn hay tôi mất thời gian nên nay tôi xin đưa ra những lời lẽ (những ý nghĩ của mình để các bạn hiểu những gì tôi muốn nói để chúng ta không phải mất thời gian và không cần gặp tôi để nói chuyện, các bạn.

Các bạn thân mến (yêu dấu) của tôi!

Chắc có lẽ các bạn thắc mắc một số điều. Hôm nay tôi sẽ giải thích cho các bạn hiểu một số “ít – những việc – những chuyện tôi muốn các bạn hiểu về những gì các bạn muốn biết về những chuyện tôi muốn giải thích để các bạn hiểu về các tôn giáo …!!!

Các bạn, có thể các bạn có thể hiểu (biết) -tất cả những gì tôi hiểu (biết) … (mà chưa nói ra) tôi mong các bạn hiểu cho tôi. Tôi chỉ làm đúng trách nhiệm theo những gì “phải làm trên cuộc đời này.

Trước những thắc mắc của con người về Cuốn Kinh Thánh và những hoài nghi về những sự kiện trong Kinh Thánh và câu chuyện con người (những con người trên đời này) cần câu trả lời : “Thiên Chúa có thật hay không hay chỉ là giả thuyết (giả dối) hư cấu”. Những hoài nghi của con người cần “tìm ra lời giải”. Kinh Thánh viết “vậy”, khoa học “khách quan và thực tế có thể tin tưởng được vì nó thực tế và tự nhiên “có thể tin tưởng được“. Kinh Thánh “viết (như vậy!). Nếu không giải thích (không hiểu “được rõ”, “không được giải thích” thì Kinh Thánh “thực sự” là một tập hợp mà bên trong nó là các câu chuyện (những sự điên rồ, những tập hợp của các câu chuyện phi khoa học “tội lỗi (những kẻ điên rồ của loài người), phi khoa học”. Những kẻ “có thể cho là điên (điên khùng); giả dối đã hơn hai mươi thế kỷ” vẫn theo tôn giáo này “đi ngược với khoa học mà không (không thể) “(giải thích được”, làm trò đùa cho những người theo “tự nhiên khoa học, những con người “tự do (thông minh) sắc sảo, đầu óc không bị (luật lệ) ràng buộc những điều trong Kinh Thánh không hiểu biết “được” kéo (bám – rút (cuốn hút lấy) dính (bám dính lấy)”. Họ vẫn nghi ngờ “mặc dù khó chịu” (họ vẫn theo dù (mặc dù) nhục nhã (“hoài nghi”) tởm -coi rẻ (ghê tởm) những việc những “điều chép ((những) lời chép) câu chuyện (những sự việc; hiện tượng, những vấn đề tưởng “bất di, bất dịch”, vô lý (trong Kinh Thánh) (được) con người chép từ ngàn xưa bởi “con người (trong loài người)”.

Nhiều người thắc mắc “tại sao Kinh Thánh viết như vậy mà khoa học chứng minh như vậy, nói như vậy” và Thiên Chúa có thật hay không hay chỉ là những “điều” – “những gì bình thường “Thiên Chúa Cũng bình thường như những vị thần của các tôn giáo khác trên cuộc đời này, “ngài cũng chỉ ((có thể) có thể chỉ) là sản phẩm của trí tưởng tượng của con người trên cuộc đời này và con người làm nên tôn giáo chứ không phải thượng đế. Và tôn giáo là sản phẩm của trí tưởng tượng của con người mà thôi như các nhà tư tưởng, các nhà khoa học “vô thần” nhận xét… (đề cập đến – phỉ báng (đả phá; công kích- vùi dập , chà đạp) khiêu khích,…nêu lên trước cộng đồng “loài người” (trước thế giới)) xưa nay. Tại sao các môn đồ (tông đồ) của Thiên Chúa và Đức Chúa Ngôi Hai lại chấp nhận một cái chết hèn hạ và nhục nhã khi xưa đến vậy. Vậy họ : “những tông đồ đó” – họ (đã) ngốc hay những con người đó họ đã “bị điên”. Chúa Giê-su và đạo của Ngài (tôn giáo của Ngài) đã chịu quá nhiều “nhục nhã, hiểu lầm, hiểu sai (hiểu quấy) và bị đánh đồng với “những tốn giáo khác bởi những người đang theo “đạo” -đang theo tôn giáo này. Và những người thuộc “tôn giáo khác hay những người thuộc tôn giáo này cũng như “những con người vô thần không tin tưởng (không theo) tôn giáo nào cả khi họ chưa tìm ra lí do để theo “tôn giáo (nào) đúng; thật” có lợi cho “con người (có lý do để theo ((là) sự thật; “hợp lí để theo (đi theo). Sự phủ nhận của nhà tiên tri của những người theo Hồi giáo (nhà tiên tri Môhammét) về những điều “được viết (chép) trong Kinh Thánh và cuộc đời Thiên Chúa Ngôi Hai và Thiên Chúa (!!!) cũng như các môn đồ và cái chết cũng như những việc họ làm trước đây với những lời còn “được viết (lưu giử, chứng nhận; là chứng nhân cho những sự việc thật, “những sự thật từ thuở nào trong Kinh Thánh” là một phép lạ qua thời gian với những sự kiện…

Bây giờ con người nên tin vào khoa học “theo khoa học hay theo Phật giáo hay theo lời của nhà “tiên tri Môhammét hay “tin theo “Kinh Thánh” hay (theo) “tôn giáo nào” hay “không theo tôn giáo nào (cả)” để sống “đúng” một cuộc đời của mỗi người trên “cuộc đời này” (cho đúng), các bạn. 

Thế giới đã qua hơn hai nghìn năm từ khi “Kinh Thánh được “viết (chép)” đến nay Kinh Thánh vẫn “còn đó” vẫn đủ để hiểu được.

“Ai hoàn thành Sách Nhỏ : “Ai xứng đáng để hoàn thành cuốn sách nhỏ””…. .. ..

Các bạn. Tôi có vài lời muốn gửi đến các bạn. Tôi xin các bạn hiểu là : “tôi chỉ là người làm theo ý của đấng ngự trên trời (?!!!) muốn mà thôi. Mọi sự theo ý ngài. Tôi chỉ muốn làm xong nhiệm vụ cho tròn “trách nhiệm của một con người trên cuộc đời này (như ý Thiên Chúa muốn mà thôi)”. Có thể các bạn sẽ bất ngờ và đặt dấu hỏi “tại sao Thiên Chúa lại chọn tôi “viết (làm)” cuốn sách nhỏ này mà lại không chọn ai. Vậy theo các bạn “Thiên Chúa nên chọn ai?”. Mà tôi hỏi các bạn : “trong người các bạn có sự thật hay không, “sự thật là gì [các bạn làm trong cơ quan Thiên Chúa giáo ở Lương Hòa Thượng (nơi này)]. Các bạn có dám nói và làm chứng nhân cho mọi sự thật cần được các bạn công bố mà Thiên Chúa “muốn các bạn công bố trên cuộc đời này hay không?

Các bạn đặt vấn đề là sao Thiên Chúa lại chọn tôi, các bạn thấy tôi là kẻ không “xứng đáng”. Tôi cũng thấy mình “nhơ nhuốc; tôi ghê tởm nhưng cũng “thương cho chính tôi”. Tôi thấy là tôi cũng cần nói để mọi “việc diễn ra tốt hơn”. Nói hay không thì tùy vào Thiên Chúa của tôi thôi!  -Sớm hay muộn tôi cũng trả lời các bạn nhưng nay tôi xin cho các bạn “biết là” Thiên Chúa đã chọn tôi – một người bị “(mọi người) những con người tốt “đẹp” như các bạn “vứt bỏ; khinh bỉ và coi rẻ” “ghê tởm , là một con người “dơ bẩn (ghê tởm), (thứ để các bạn và mọi người trên cuộc đời) phỉ nhổ, kinh tởm” không xứng đáng “viết (bấm)” cuốn sách nhỏ này  Theo các bạn Thiên Chúa nên chọn ai để “viết (bấm), hoàn thành cuốn sách nhỏ này cho các bạn” và hoàn thành như “thế nào, các bạn?”

Đời không có “cái này sẽ được cái kia”. Các bạn “đánh giá “thấp Thiên Chúa của tôi “quá” rồi đó, các bạn”.

Gia đình và (phép) Hôn Phối

Hãy khôn ngoan hơn trong vấn đề tôn giáo (mù quáng tin theo phép hôn phối cũng không tốt). Cái gì không được thì nên “vứt bỏ” không vội vàng khấn hứa. “Mọi con người sinh ra có quyền được rửa tội” nhưng phải để tâm vấn đề này “lựa chọn thật kỹ để không phạm sai lầm. Chú ý : “lựa chọn, tìm hiểu, chuẩn bị kỹ lưỡng “vì gia đình, con cái mình có trở nên “giống thánh” hay không thì tùy ở các bạn – không được phép lựa sai (chọn sai) là tốt nhất!!!”, con người cũng “nên biết tiết chế” và có trách nhiệm với những gì mình làm. Chế độ hôn nhân “một vợ, một chồng” là tốt nhất. Nhưng nếu không phải “một nửa của mình, không hợp với mình thì nên bỏ ngay – đừng miễn cưởng.

Hãy tìm đúng “một nửa của mình”. Mọi sự bắt buộc của con người (làm sức ép, gây sức ép lên tình cảm của con người dù là ai đi nữa) không có “sự tự nguyện, đồng ý của những người khấn hứa (có những khi con người bị ép buộc, “bắt buộc phải nói dối” và con người cũng phải chấp nhận nói dối (để qua chuyện) khi bị bắt “buộc”. Sự thật vẫn là sự thật, hãy giử đúng lương tâm của mình. Mạnh dạn mà sống (hãy làm chủ chính mình, đầu óc mình). Không gì có thể ràng buộc chúng ta qua “sự thật”. Nhưng các bạn “cũng cần “phải” nhớ thật kỹ điều răn thứ chín trong mười điều răn của đạo Thiên Chúa” nhé, các bạn. Không “luật nào” bằng luật của “lòng mình”. Hãy sử dụng con mắt của Thiên Chúa “mà người đã đặt vào “trong lòng “mỗi con người chúng ta”, các bạn! 

Cho các bạn tự do nhưng “hãy nhớ kỹ những gì mình làm và trách nhiệm của chúng ta”. Hãy mạnh dạn hơn, đúng lòng mình mà “sống”. Không để bị “bắt buộc, ép buộc” các bạn.

Tôi xin lỗi các cơ quan công giáo vì những điều tôi nêu lên. Nhưng “sự thật không nhân danh Thiên Chúa (không được tự nguyện, vui vẻ chấp nhận (bị bắt buộc), không thật sự cần thiết “làm gì”) thì đừng nên Khấn Hứa”, bắt buộc, “ép buộc người ta phải hứa, dù những người đó có thể không “biết rõ mình nói gì, bị người ta ràng buộc””. Hãy để con người được lựa chọn đúng như thời xưa của những con người trong Kinh Thánh : “có Thiên Chúa trong lòng mình; không phải khấn hứa trong nhà thờ nếu không cần, các bạn!”… 

Thánh Thần hay “là Thánh Linh?”

 

Các bạn, tôi xin nói về “cách các bạn gọi “Thiên Chúa của “tôi (chúng tôi)”.

Trong các bản dịch tiếng Anh . Các nhà Phiên dịch làm việc trong các cơ quan công giáo trên thế giới (các nước nói tiếng Anh) đã rất kín kẽ “khôn ngoan” khi gọi tên Thiên Chúa Ngôi Ba là : “Chúa Thánh Thần” (xưa-nay). Chứ không phải Chúa Thánh Linh (Linh : Linh Hồn) – Chúa Thánh Linh Hồn.

Từ spirit (tinh thần – tâm hồn – thần khí, “linh hồn” : linh hồn của thần thánh (cái hồn (linh hồn) thuộc về thần thánh – linh hồn (của) thần linh (thánh – thần – thần thánh (thần -thánh)) rất khác từ soul : linh hồn; linh hồn của con người và các loài “vật” mang xác phàm. Từ được dùng để chỉ linh hồn của loài người và của các loài động (thực) vật mang xác phàm xưa nay của con người (loài người). Sao lại (“ai” lại có thể) “dám” gọi “một cách bất “xứng” như vậy.  

Ai chịu trách nhiệm ? Im lặng hay không

 

Các bạn; Tôi đã nhắc đi nhắc lại “không biết bao nhiêu lần” với các bạn về ý định muốn giúp “người ta” (các bạn (thanh niên) giới trẻ bây giờ về vấn đề các bạn “thanh niên” bây giờ hay “có những cái ý định” khắc những biểu tượng của các “vật trong vòng luân hồi lên cơ thể của mình”. Để “chứng tỏ” mình hơn người (mình không thua ai” (để dễ thành công; Vì theo “luật trong vòng luân hồi : các bạn làm gì “cũng đúng”. Các bạn “có sai hay đúng” thì tùy các bạn ấy. Nhìn nhận (suy nghĩ). Làm “gương” (các bạn ráng chịu chứ sao bây giờ). KInh Thánh không phải là quyển sách được ưa chuộng ở những nơi (“con người”) nhiều người theo Phật giáo và “đặc biệt : những người Châu Á di cư đến nhiều nơi, “góp mặt” nhiều nơi và ảnh hưởng (đến nhiều nơi ) “nhiều khu vực trên thế giới“. 

Bây giờ tôi xin “được nhắc lại với các bạn “một điều” : Tôi là kẻ thừa lệnh của Thiên Chúa thi hành “mọi sự theo ý Ngài“. 

Bây giờ tôi muốn nói với giáo Hội “những người làm trong Giáo Hội Thiên Chúa Giáo như thế này : “Ai bảo các bạn không lập gia đình hay “đó là ý muốn” hay là “mong có “sức mạnh” “của Thiên Chúa (Ngôi ba)” hay các bạn nghĩ “mình là kẻ “thanh sạch”. Các bạn nghĩ “mình thông minh” và các bạn nghĩ rằng Thiên Chúa sẽ ban sức mạnh của Ngài cho các bạn giử mình trong sạch hay sao? Thấy người ta chết các bạn không cứu ” cuộc đời cần những người “đóng góp thiết thực cho “cuộc đời”. Đừng quên Kinh Thánh có chép: “phụ nữ thì không có ai là công chính (không ai là không tội lỗi)” nhưng những người phụ nữ sẽ được cứu nhờ những đứa con “của mình”. Thánh Phao Lô cũng nói : “thà có vợ còn hơn để bị (lửa) thiêu đốt”.

Thiên Chúa không “bắt ép phụ nữ phải khấn hứa” mà còn khuyến khích phụ nữ nên “có chổng có con”.Còn “đàn ông thì không có sự “bắt buộc nào từ Thiên Chúa” không cho kẻ ấy lấy vợ [quan hệ nam nữ (trai gái)] : Thư Thánh Phao lô… (Côrintô) . Ngoài lời khuyên “nếu ở vậy (độc thân) được như Ngài (thánh Phao Lô) được thì tốt. 

Thiên Chúa đã khuyên “Phụ nữ nên lấy chồng, sinh con” : Ý của Ngài”. Ngài có lý do đễ nói lên vấn đề “đó”: “phụ nữ”. Trừ những “trường hợp ngoại “lệ”: Bất khả kháng.

Bây giờ tôi muốn nói lên “ý kiến mình”. Các bạn làm việc trong giáo hội có dám “khắc (khắc-họa) những hình ảnh” như các bạn trẻ bây giờ lên thân “mình mình hay không”. Không khuyên can người ta, “để người ta” : như vậy có tốt hay không? Thiên Chúa đã khuyên tôi từ khi tôi làm “Sách Nhỏ” và Ngài cũng hay : khuyên tôi “bằng mọi cách triệt thoái, (kêu gọi tôi) hủy diệt : làm mọi cách giúp “giới trẻ các bạn bây giờ” biết về “những điều không tốt như “những hình ảnh là hình (ảnh) đại diện của các “vật luân hồi” trên người các bạn (trẻ) : (những người có tư tưởng : “con người là vật … như bây giờ”.

Mong các bạn giúp đỡ. Tôi có ý muốn.giúp “các bạn trẻ bây giờ. Mà giáo Hội và các cơ quan công giáo “im lặng không biết tới bao giờ” để các bạn “trên cuộc đời, “trong xã hội” này “đi lầm đường tới bao giờ nữa đây“. (“Ai cũng muốn khẳng định mình là những “thứ” :mất kiểm soát trong vòng luân hồi“).

Nếu không dám “khắc những hình ảnh như các bạn “bây giờ lên da thịt mình thì làm sao lại để các bạn trẻ không biết mà để họ làm như vậy! Không ai dám làm thì để tôi làm. Tôi cũng không muốn chờ đợi “sự phản hồi của các cơ quan Công giáo.”vô lương kia nữa”. Mọi đóng góp xin gửi về “các công ty quảng cáo nhằm mục đích quảng cáo trang web “sách nhỏ” (sachnho.info –  sachnho.com , sachnho.vn )  Các biển quảng cáo ở khu (hành hương) Cha FanxicôT. Bửu Diệp, các Nhà thờ Chánh tòa… , các nhà thờ trong huyện (tỉnh)…  

Bổ sung cho bài viết : “Mẹo vặt; trị bệnh…”

 

Giử lấy sinh lực tuyệt vời của mình :

Hãy như các loài cây trong tự nhiên với nhựa sống “trong chúng”. Hãy giử lấy “nhựa sống của chính mình” như “chúng (các loài cây)”, các bạn!

 Tôi muốn các bạn hãy khôn ngoan và nên suy nghĩ (tìm hiểu), kiểm chứng “thật kỹ luật luân hồi” như “những người (thuộc) Châu Á phong kiến xưa và các quốc gia hiện nay đang theo rồi “quyết định theo (và sử dụng) hay không nhé, các bạn”. Luật luân hồi có lợi, có hại thế nào khi sống chúng ta sử dụng, các bạn. Các bạn hãy trân trọng bản thân và những người xung quanh. 

 Hãy sống theo ý bạn “muốn : như Kinh Thánh chép”, theo như “ý Thiên Chúa muốn”, các bạn (!!)..

Xóa Các Hình Ảnh Được Khắc Họa Trên Da :

Các bạn nên tìm hiểu về các phương pháp xóa các hình ảnh được “khắc (khắc họa)” lên da. Mình khuyên các bạn nên “từ từ mà làm”. Mình làm công nhân có thời gian mình làm việc trong các công ty “in ấn” và mình biết các loại dung môi có thể tẩy rửa “mực in” rất hiệu quả. Hi vọng các bạn sẽ tìm được các loại “thuốc”, dung môi; “nước tẩy các loại mực in (?!)” để có thể tẩy rửa các loại mực trên da, nhé các bạn.

(Mình có thể nói với các bạn là công việc của các bạn làm là “cần lâu dài và không hấp tấp (không thể nhanh quá được)” vì những loại “thuốc tẩy; dung môi được làm ra để rửa “sạch” da bạn nhưng không làm tổn hại da. Cần có thời gian để làm việc này, không được (không được nhanh “quá” – Hấp tấp quá; các bạn.))

Các bạn lưu ý : Những màu mực “mực in” cứng cỡ nào, các loại dung môi cũng thổi bay, “tróc hết”. Vấn đề là các bạn cần thời gian. Mình muốn các bạn xóa bằng dung môi “tốt cho da, an toàn cho các bạn”, không đau, không có thẹo (để lại thẹo). mình (làm trong những công ty in)  biết là mực “cứng đầu cỡ nào – dung môi rửa (cũng sạch) bay hết (các bạn).

Mình hi vọng các bạn “làm được” và các nhà khoa học “nghiên cứu” các loại thuốc rửa (các chất tẩy rửa) các “loại màu mực” có thể “giúp chúng ta – các bạn”.

 

Đánh răng khôn ngoan, đánh răng đúng cách :

Các bạn, tôi khuyên các bạn nên biết cách bảo vệ răng của mình. Tôi mong các bạn “biết cách đánh răng sạch” và chừa lại “phần men răng”. Không đánh sạch quá bay “men răng”. Nên sử dụng kem đánh răng P/S đánh răng giúp răng chắc chắn hơn. Không đánh răng quá kỹ (quá nhiều lần trong ngày) “có thể sẽ (tới lúc) làm tróc men răng của chúng ta, nhé các bạn”. Hãy đánh răng cho răng sạch sẽ, “thơm mát và cứng chắc”, loại trừ những mảng bám khó chịu (của bánh kẹo) có thể “những mảng bám của “bánh kẹo” sẽ dễ làm hư (hỏng) răng của chúng ta lắm (đó)”, các bạn. Đánh răng mỗi ngày một (đến hai) lần nhé, các bạn. Đánh răng sau khi ăn bánh kẹo, những thứ bám dính có thể dễ làm hư răng (chúng ta) nhé; các bạn.

*Bỏ thuốc lá hiệu quả (dễ dàng) : 

Các bạn có thể bỏ thuốc là bằng cách nhai kẹo cao su (Cool air) giúp chúng ta bỏ thuốc lá một cách dễ dàng (các bạn).

Trị thẹo trên da “mặt” :

Các bạn, các bạn bị Thẹo (sẹo) trên da mặt rất là khó chịu. Nó ảnh hưởng rất là nhiều “đến” cuộc đời “cũng như” cuộc sống của chúng ta “làm mất tự tin trong cuộc sống của chúng ta “làm mất thẩm mỹ”” hạn chế “sắc đẹp” của chúng ta, các bạn.

 Mình biết là các bạn nếu như bị sẹo (thẹo) trên da mặt các bạn có thể đi đến các cơ sở (trung tâm) thẩm mỹ – các cơ sở (thẩm mỹ) “chuyên về trị thẹo” để xóa thẹo trên da trên da bằng những phương pháp tự nhiên an toàn (“làm chúng ta đẹp; “tươi hơn”“). Các bạn có thể đi đến các trung tâm thẩm mỹ để trị thẹo trên da mặt để không bị mặc cảm; tự ti trong cuộc sống nhé – các bạn. Thiên Chúa bảo tôi khuyên các bạn nếu có thể (có điều kiện) thì nên đến các cơ sở (trung tâm) có chức năng trị “sẹo” da mặt để có thể giúp “chúng ta trị sạch sẽ “thẹo trên da của các bạn; các bạn”. 

Để lấy lại được “làn da thật sự của mình”. Cần phải can đảm lên. Thiên Chúa “làm các cơ sở (trung tâm) đó là để phục vụ “chúng ta”. Các bạn, “can đảm lên mà đi (nếu có điều kiện)”, các bạn sẽ không thất vọng đâu… Thiên Chúa muốn tôi bảo (các bạn); các bạn nên đi “nếu thấy cần; các bạn!”.

Trị thẹo lồi (sẹo lồi) :

Mình biết thuốc (kem) bôi “ngoài da” Ticarlox có thể giúp các bạn trị “thẹo” lồi rất tốt , các bạn.

Mẹo vặt; trị bệnh ngoài da

 

Các bạn. Các bạn cần biết những mẹo vặt này để đương đầu với cuộc đời này. Mình mong các bạn hạnh phúc, thành công đạt được nhiều may mắn trong cuộc sống, chiến thắng cuộc đời này.                                        

 * Trị bệnh ngoài da:

– Trị mồ hôi dầu trên mặt bằng cách rửa mặt với xà phòng:

Các bạn , có một số bạn da mặt bị mồ hôi dầu, mặt ra mồ hôi dầu rất rít rắm khó chịu. Các bạn nghe lời mình mua xà bông cục (xà phòng), bánh xà phòng về rửa mặt mỗi khi rít rắm. Da các bạn sẽ không rít rắm và sẽ không đóng dầu và các bạn sẽ không khó chịu và nhất là bị mụn. Các bạn nên có thêm vài cái khăn để các bạn có thể lau mặt khi rửa xong nhé . Các bạn cũng cữ (không nên) ăn nhiều đồ nóng quá nhé

– Trị lác khô :

Đi đến bệnh viện khám và điều trị, mua, nhận thuốc (điều trị) trong toa thuốc. Bảo bác sĩ cho dùng thuốc uống trị nấm Fluconazole hay các thuốc trị (vi) nấm có cùng những dược chất , “thành phần công thức (của thuốc)” và các loại thuốc hỗ trợ (ngăn) giảm tác dụng (phụ) không tốt của thuốc.

– Trị mụt cóc :

 Trong (những) chất nước xịt ỡ (ra từ) những mụt của con cóc thiên nhiên thường có vi rút gây ra mụt cóc; bị mụt cóc rất khó trị, có thể lây lan. Các bạn có thể cắt, (phá) mụt cóc bằng lazer (tia lazer) dễ dàng, không tái phát (đến những phòng khám, cơ sở “chuyên” trị mụt cóc để được điều trị, không tốn thời gian vô ích, các bạn).

                               

 

*Giử sinh mạng, sức khỏe của mình :

Các bạn , có thể mình không nói cũng được nữa. Nhưng có thể các bạn cần những “gì” mình chỉ sau đây, giúp các bạn “biết” trước khi quá muộn.

Các bạn, các bạn :”những con người đang sống ở thời buổi “hiện đại”. Các bạn cần thích nghi với môi trường xã hội hiện đại. 

– Ai trong chúng ta cũng “cần” di chuyển, “đi lại”, sử dụng các phương tiện giao thông cá nhân cơ động (thô sơ) đơn giản trong xã hội hiện đại, làm quen với những con đường nhựa, những phương tiện :” xe đạp, xe đạp điện, xe máy, xe tải, xe khách, xe cotainer và những phương tiện khác giao thông trong đời sống của xã hội hiện đại.

Mình không chỉ thì có lẽ nhiều người không biết, tai nạn giao thông xảy ra “hoài hoài”. Tại sao lại như vậy? Tại vì con người ta, ?!!

Các bạn, các bạn tham gia giao thông bằng phương tiện xe máy thì các bạn đầu tiên nên biết thắng sau của xe số nằm ở mũi chân, khu vực các bạn đặt chân phải nghen, các bạn. Xe số có (thường) 4 “số”. Cần số “bên chân trái” nhen, các bạn. Số một “mạnh nhất, nhanh nhất rồi tới số 2, 3…những “số mạnh – yếu hơn, tiếp theo”. Xe số rất nguy hiểm nếu không, chưa biết điều khiển. Nên có người chỉ, các bạn. Số một là số mạnh (nhanh,…mạnh nhất ), không có người chỉ bạn nổ máy , bóp ga, thắng trước không có (không (“ăn”) hoạt động được, thắng sau, bạn “quên, không nhớ; không biết” : là “tai nạn xảy ra “liền””. Bạn “nên có người “hướng dẫn, ngồi sau lưng chỉ bạn, “người ấy cũng phải biết (rành) chạy xe (máy)”. Điều khiển xe máy (xe số) cũng “rất quan trọng, không nên coi thường, các bạn”.

Khi giao thông (bằng xe máy) ngoài “đường”, “đặc biệt “đường lộ lớn : quốc lộ. Khi tham gia giao thông thì các bạn đi đúng làn, nếu không có vạch kẻ (làn) đường, đường “tệ” , làn đường (xe máy) bị hư , chạy “sát mé, quan sát, điều khiển “xe” an toàn, các bạn nhé.

Khi qua lộ : (băng) qua đường thì phải ngó trước ngó sau, rất nguy hiểm nếu không biết ngó trước, sau (mà băng qua lộ, qua đường , các bạn;

Giao thông (cách qua đường) ở bùng binh (ngã ba, ngã tư):

“Có những đoạn đường (vòng xoay, ngã ba) xe máy được phép rẽ phải dù “đèn đỏ”, chú ý các xe máy rẽ phải, (các bạn đi xe máy, xe đạp, xe đạp điện, hay đi bộ khi không “có đèn đỏ, muốn qua đường” cũng vậy) những trường hợp, nhiều trường hợp các bạn qua đường, chạy tới mà xe khác rẽ phải, bạn băng qua đường mà xe sau rẽ phải, bạn không biết (quan sát), không xin đường, xi nhan khi qua đường, xe sau rẽ phải mà bạn chạy tới, không biết bạn rẽ phải hay chạy tới sau khi dừng đèn đỏ rất dễ gây tai nạn, các bạn. Cần ngó trước, (ngó) sau, coi chừng xe lớn (rẽ phải) khi bạn băng qua lộ (đường) (“mà người ta tưởng bạn rẽ phải(!!)” dễ xảy ra ở khu vực bùng binh (ngã ba, ngã tư – giao lộ), xi nhan khi qua lộ – các bạn, ngó trước ngó sau. Khi bạn qua đường hay rẽ phải ở những ngã ba (ngã tư) này, quan sát và lái xe cẩn thận, coi “đường” nhé (các bạn). 

Khi muốn vượt qua mặt xe khác (xe máy vượt xe máy khác) : các bạn chỉ được vượt từ ở bên trái (mà thôi), bóp kèn (rồi hẵng) “vượt”, (các bạn). 

Khi muốn giảm tốc độ hay dừng xe, các bạn phải tấp vào lề, chạy sát lề trước (đã), phải quan sát “nhìn trước, (nhìn) sau” khi giao thông, xi nhan (ra hiệu) xin dừng “trước”, (cho (xe) người ta, “xe sau” qua rồi hãy dừng), các bạn.

Khi chạy sau xe lớn : Các bạn phải làm chủ tốc độ, giử khoảng cách an toàn coi chừng xe dừng hay (chạy ẩu) tấp vào lề đột ngột, “bất ngờ”, không xi nhan trước, chú ý quan sát khi chạy gần hông xe, coi chừng tài xế “chủ quan” (không thấy) chẹt, “ép” nếu chúng ta chạy lấn gần dải phân cách – gần lề đường; người “lái” đang (gặp) khủng hoảng tâm lí, “khó chịu” về tâm lý, (những tài xế) thích “phóng nhanh”,… , tài xế (tâm hồn) “không phải người”, lơ xe chạy…, phóng nhanh, vượt ẩu, các bạn. (đất nước Phật giáo, bạn phải hiểu tâm lí tài xế, “những con người” ở những nước Phật giáo (không “biết Kinh Thánh”, đủ các thành phần (các bạn)).

Qua lộ khu vực con lươn, phân cách không có đèn đỏ, nếu đi xe số, không ẩu, để số lớn lớn rồi “qua lộ nhe”, quan sát rồi “qua”.

Tê liệt, không cử động được phần “chân” khi ở dưới nước : (liệt chân, tạm (thời) khi “bơi lội, vận động” (chuột “rút”) :

Các bạn, các bạn có biết là khi bơi lội chúng ta ở dưới nước, khác ở trên cạn và cơ thể của chúng ta khi vận động ở dưới nước dễ bị độ lạnh của nước làm tê liệt (nguyên đôi chân) làm chúng ta “chìm nhanh” hay không? Các bạn, nếu các bạn không áo phao, phao bơi thì đừng có dại mà bơi những chỗ nước sâu, nước lạnh, xa bờ (nhé, các bạn).Khi bị tê liệt (đôi chân) ở giữa dòng, bạn không có áo phao, phao “bơi” là “xong rồi đó”, các bạn. Các bạn (vượt sông, hồ sâu phải có phao bơi, áo phao, “an toàn tuyệt đối” nhé, các bạn.

Cẩn thận với xăng :

Xăng cháy rất dử, có thể cháy trên nước, trên bề mặt tất cả các loại vật liệu (trong điều kiện bình thường) (có thể) gây nổ và nguy hiểm. (Cẩn thận, cảnh giác). Đừng đùa với xăng, rất nguy hiểm; -không biết thì nguy hiểm lắm các bạn!

Cẩn thận khi leo cao, (ngã thang):

Các bạn, khi leo cao thì phải có dây an toàn, không nên leo cao khi không có dây an toàn, (các bạn) nhé (nhiều người (vẫn) leo cao khi không có dây an toàn, nguy hiểm (lắm), các bạn. -Các bạn cũng cẩn thận khi leo cao với thang đứng (thang xách (vác)). Các bạn (khi thang bị ngã) các bạn đút chân vào thang, coi chừng té gãy tay, chân nhé (các bạn).

 

Cẩn thận với điện :

Các bạn, phải cẩn thận với điện, tay ướt chân ướt thì đừng nên ghim (mó) vào ổ điện, điện giật chết người rất nhanh (hấu như) không cứu được, khó cứu nếu bị điện giật “dính”. Khi làm (sửa) điện thì chú ý (dây điện “thường thấy” có hai sợi. “Nóng và nguội”hai sợi cần “được” tách rời, cách điện với nhau. Chập điện sợi nóng và sợi lạnh chập, chạm vào là nổ điện, hư hỏng (thiết bị “điện”), tai nạn xảy ra ngay.

 

Những mẹo vặt (cách làm) trong sản xuất (hiện đại):

 

Quét nhà xưởng nhanh :

Các bạn quét rác gom lại rồi “hốt” vào đồ hốt luôn, hốt(trực tiếp) vào đồ hốt luôn, không quét gom cả đống nhìn không được đẹp mắt nếu cần gấp, cần “nhanh – sạch đẹp – gọn gàng” thì quét bằng cách này, các bạn.

 

Sử dụng cẩu cáp trong sản xuất :

 

Bộ điều khiển cẩu an toàn, các doanh nghiệp cần biết chọn những bộ điều khiển dễ sử dụng (an toàn) cho công nhân trong công ty

 

 – Nguy hiểm nếu không biết sử dụng, nếu để dầm cẩu, mô tơ cẩu không ngay “vật, chi tiết cần cẩu đi” mà mà cẩu “lên” sẽ dễ dàng xảy ra trường hợp bạt cẩu, chi tiết, vật cần cẩu “đi” sẽ bạt với một sức mạnh và vận tốc kinh hoàng nếu để những chi tiết, vật “cần cẩu đi” để xéo so với mô tơ, dầm cẩu mà nhấn lên, dở cao lên  dễ gây nguy hiểm cho (những) người đứng gần trong phạm vi bạt (cẩu). Chú ý nhé!

 

Học hàn que ở nhà: 

Nếu các bạn có dịp, có điều kiện tiếp xúc với máy hàn, có máy hàn ở nhà mà bạn muốn học hàn mà người ta không (ai) muốn chỉ hay các bạn muốn học lóm , “lém” kỹ thuật hàn, cách hàn thì các bạn đầu tiên phải “học”, tập chỉnh điện hàn : quay tới quay lui, vặn tới vặn lui “đơn giản, dễ dàng”. 

Chấm hàn (chấm boong) :

– Khi hàn phải có mặt nạ hàn mới hàn. Không hàn khi không có mặt nạ hàn. Cảnh báo các bạn đau mắt dữ dội (ghê gớm) khi hàn (mà) không có mặt nạ!!

Dở hỗng hỗng đũa hàn khoảng hơn 1 giây (cho que (đũa) hàn (chấm) hàn dính (ăn) ngay chỗ cần chấm hàn). 

Các bạn muốn biết hàn thì đầu tiên các bạn phải biết chấm (hàn), chấm cho hai vật cần hàn dính lại với nhau bằng một vài hay nhiều điểm chấm trước khi hàn. Các bạn có thể học (xem người ta làm) cho biết cách chấm hàn trước khi hàn để hai mối ghép dính chắc trước khi bắt tay (vào) hàn (thật), các bạn. 

Hàn điện yếu:

Dở hỗng hỗng (đũa) que hàn khi điện yếu mới hàn được; Khi điện yếu, bạn chấm sát, dính đũa hàn vào vật cần hàn, mối của hai mép cần hàn (khi cần hàn bằng điện yếu) thì nó sẽ hít, dính cứng ngắc vào chỗ bạn vừa chấm vào “đó”; Lắc lắc đũa (que) hàn mới gỡ được. Cần dỡ “hơi” hỗng hỗng lên, que hàn chảy “là hàn được”, đó là cách hàn: bằng điện yếu (các bạn). 

Điện hàn mạnh :

Điện quá mạnh không hàn được, chỉ có thể dùng vào việc cắt kim loại, điện quá mạnh sẽ làm que hàn (nổ) văng “đi” (tùm lum), thủng, “hư” vật cần hàn.

Bí quyết hàn chắc, hàn sắt (thép) dày (con) hàn nằm : khi hàn hồ quang, các bạn muốn mối hàn giữa 2 mối ghép thật chắc chắn, các bạn nếu các bạn muốn hàn thật chắc mà không vát mép, vát cạnh cho mối ghép (những điểm tiếp xúc (chỗ) mối hàn hai bên) cho hai bên (chỗ) mối ghép có dạng hình v để hàn và muốn mối hàn thật cứng chắc thì các bạn có thể để nghiêng đũa hàn ngay điểm tiếp xúc chỗ mối hàn (tay cầm đũa hàn cho nghiêng về hướng “cần hàn”) góc nghiêng (khoảng) 43º, cho con hàn tự động chảy, tay bạn không cần di chuyển mà để con hàn tự chảy, tự di chuyển tới, không dở, nhấc tay lên mà để tay cầm đũa (que) hàn tự động (chảy) di chuyển, tự đi tới (các bạn).

Sử dụng máy mài (máy chà) cầm tay : để chúi mũi máy xuống vào chi tiết, (những) điểm cần mài, chà, các bạn cầm máy theo hướng mũi chúi xuống nhé. Tì máy – cùi chỏ tay cầm máy vào cơ thể khi làm (cách điện (đuôi máy) cẩn thận, các bạn).

Sử dụng máy khoan cầm tay : sử dụng cơ thể tì (đè) vào máy mạnh nếu muốn sử dụng máy hiệu quả – khoan được, các bạn.

Chú ý cháy, nổ khi sử dụng bình khí ôxy và ga để cắt khu vực gần máy hàn điện (hồ quang) :

Khi cắt kim loại bằng khí, sử dụng (khí) oxy – ga để cắt kim loại để tại khu vực có chứa (nhiều) kim loại có thể chạm vào dây mát máy hàn (và) đồng thời cũng chạm vào bình ôxy, ga các bạn cần lưu ý là không được để bình ga – ôxy chạm vào sắt thép khu vực có sắt thép (lẫn) máy hàn đang hoạt động vì dây mát (máy hàn) khi sử dụng rất là nóng, khi chạm vào sắt thép nối với bình ôxy-ga dễ dàng gây tai nạn (cháy nổ) – các bạn.

Đóng đinh, bản lề cửa, đóng vật trong kẹt, hốc : 

Các bạn muốn đóng, “đục” vật trong kẹt hốc thì nên sử dụng búa, đục để đóng hoặc một miếng sắt dài, đủ sức chịu lực để đóng; có thể được“nối” – hàn dài ra để đóng (búa nhỏ) và một cây búa đủ lực để đóng.

-Thu gom những sàn phẩm, hàng hóa sản xuất xong mau lẹ bằng cách xúc, hốt (tranh thủ thời gian nghỉ) :

Có những sản phẩm được máy móc sản xuất ra khộng thể lấy từng tí mà phải “làm thật mạnh dạn” :Nếu có thời gian nghỉ thì làm mạnh dạn, xúc hốt “mạnh tay, nhanh”, tranh thủ thời gian nghỉ ngơi, không làm việc “làm hoài, không có một chút ngồi xả hơi (nghỉ ngơi), các bạn.

 

Nối dây điện vào ổ điện đứt “nhanh”

-Các bạn, vì nhiều lí do mà khi sử dụng có những khi dây điện bị sút, đứt khỏi ổ điện, bạn không có dụng cụ và thời gian sửa mà cần gấp, bạn có thể sử dụng cách “tạm thời” này, sử dụng đối với những ổ điện có dây cắm rời, nhiều lỗ cắm (các bạn). Đầu tiên các bạn rút chuôi cắm nguồn ra, tước vỏ phần dây điện chỗ mối bị sút, đứt ra, vò-vặn 2 sợi cho phần đầu (2 sợi) cứng vừa vặn rồi ghim vào ổ điện (nhiều lỗ cắm), rồi các bạn có thể sử dụng ổ cắm bình thường, tạm thời rồi (các bạn).

Dây kẽm, dây cột (cột kẽm, cột các vật bằng dây tạm thời): Các bạn đừng coi thường những sợi dây – kẽm nhỏ bé, mỏng manh (nhe, các bạn). Khi cần làm nhanh, “gấp”. Dây, cột bằng dây, kẽm sử dụng tức thời để phương tiện làm việc, sử dụng tạm hay lâu dài. Nhưng những sợi dây, kẽm để cột và sử dụng cho công việc sử dụng (ngay) hiệu quả là không thể thiếu, các bạn. Kềm : sử dụng kềm cũng quan trọng, các bạn (có thể) cũng cần có kềm ở nhà để (khi cần) làm việc, các bạn.

Xiết, xã bu lông khi cần [với hai chìa khóa bình thường cùng (gần) cỡ, vặn bu lông thường – không ống tuýp]: 

 Đút vòng (răng) chìa khóa “để vặn” vào ốc (bu lông cần vặn) đưa “răng” không sử dụng ra ngoài, đặt nằm chìa khóa hỗ trợ (chìa thứ hai). Cho chìa khóa “hỗ trợ” (chìa thứ hai) “nằm sấp, nằm ngang” so với chìa kia; đút vòng (đang) “nằm ngang” móc (sâu) vào răng dưới chìa kia làm đòn bẩy, sẽ dễ vặn (có thế để vặn hơn).

 

Xiết ốc (bu lông) những “chỗ” quan trọng cần “xiết cứng” :

-Các bạn, có những chỗ, (những) chi tiết (những phương tiện, những thiết bị) quan trọng cần sử dụng để hoạt động – chuyển động (vận động), “di chuyển”, đi lại , các loại máy móc có (những) bộ phận cần chịu “lực”, hay gặp (những) trường hợp dằn, “xóc”, có độ “rung, giật (lắc) cao” cần sử dụng ốc và bu lông để lắp ráp, dễ tháo rời những chi tiết, bộ phần cần tháo rời và lắp ráp, “thay đổi”, phục vụ cho sản xuất, sinh hoạt; Những “chi tiết” cần xiết ốc cứng như (ốc) cốt đùm bánh xe máy (cốt đùm xe đạp), các loại xe (thô sơ) sử dụng cốt đùm. Xe vận tải, ôtô (xe tải, xe hơi, xe du lịch, xe khách… ) thì ít “khi” cần vì (sử dụng nhiều ốc, bu lông hơn) “thường” sử dụng máy xiết (dùng lực) bằng hơi để xiết”, lực xiết bằng máy dùng hơi rất mạnh). Các bạn muốn “xiết những con bu lông (con ốc) những phương tiện có những chi tiết (bộ phận)  ốc, bu lông cần chịu lực như ốc, bu lông những phương tiện như xe cộ hay máy móc cần xiết cứng như “những trường hợp này” (dù sử dụng tay hay máy!) : vị trí nào cũng vậy. Hãy “xiết” cho thật cứng, nếu xiết bằng tay!. Trước khi chúng “tuôn răng”, (trước khi – trước lúc “hư răng”), “gần hư răng ” nhưng chưa hư hãy dừng lại. “Hư thì thay con khác”. Nhưng “những chỗ ốc này phải xiết thật cứng, (lốc-kê, thêm vô một con nữa ở ngoài để “khóa lại”) “không được xiết yếu” những chỗ “quan trọng” những phương tiện cơ giới “di chuyển” có những bộ phận chịu rung… như các phương tiện, chi tiết, “bộ phận máy móc” : “chịu “độ rung, lắc” như các phương tiện giao thông (hay các máy móc – những bộ phận, (những) chi tiết “máy móc” cần sử dụng có độ ổn định “cao” (có sử dụng bu lông) cần cứng (chắc), ổn định, cố định nhé, các bạn.

 *(Chú ý) Giử an toàn tuyệt đối cho mình, không lịch sự – nhẹ nhàng với nguyên liệu, hàng hóa (bao bì)…, vật liệu, dụng cụ – máy móc đơn giản khi làm việc:

-Các bạn, khi làm việc trong công ti (nhà máy), điều cốt yếu là chúng ta phải thật khỏe, giử sức khỏe cho mình. Những loại máy móc thô sơ (cầm tay) hay công cụ làm việc thô sơ đơn giản chỉ là vật vô tri dùng để sản xuất, hư cái này có cái khác thay. Các bạn không nên dùng cơ thể, sức khỏe mình để đánh đổi, bảo vệ (những thứ đó (máy móc, (những) công cụ làm việc đơn giản “đó”) nhe, các bạn). Không ai biết “bạn” là ai đâu. Máy hư thì còn sửa được. Nhưng nếu bạn không biết bảo quản cơ thể “mình” là xong luôn “đó!” gì hư hỏng thì còn sửa được. Sức khỏe, an toàn thân thể các bạn là trên hết, an toàn tuyệt đối cho cơ thể, các bạn nhé. Bạn không thể là vật thế mạng trong công ty được, người ta sẽ không đền cho bạn cái gì; có bồi thường cũng không đủ (không được). Những thứ, vật liệu trong lúc sản xuất bị trục trặc, hư hỏng, đổ, sụp thì các bạn nên tránh “những va chạm cho cơ thể “dù là nhỏ”, bỏ chạy, giử thân mình an toàn “các bạn”. Các bạn cũng nên giử gìn, cảnh báo với người khác, gọi sửa chữa. Nếu thấy “vấn đề”. Còn lúc làm phải giử cơ thể mình an toàn. Có hư hỏng thì cũng không đáng là gì, không liên quan đến “bạn”. Không thể sánh với độ an toàn của bạn “cơ thể của bạn”. Giử mình an toàn nhé. Hư gì không biết, mất an toàn thì … “không làm! không có mặt trong cty đó, giử sức khỏe, độ an toàn của mình -“các bạn”! Hàng hóa chúng ta có hàng nghìn… cái, làm chủ yếu cho xong, giử sức khỏe, có hàng chục, (trăm) nghìn, triệu… cái. Làm lẹ “nghỉ ngơi”, không quan tâm tới “những” thứ mình làm, cũng không nâng niu, nhẹ tay với chúng “tùy trường hợp”. Mà các bạn làm nhanh, khỏe, vứt thí chúng, (“kệ(mặc kệ) chúng!”), làm mau lẹ, các bạn (không cần kỹ, “tùy theo”(công việc). Xong “việc” thì thôi, các bạn.

”Mánh” Làm Công Nhân

 

Các bạn , kinh thánh khuyên con người chúng ta nên ăn ngon , mặc đẹp, và biết tích lũy (dè sẻn)  sống cho đáng , xứng đáng vì chúng ta có mặt trên cõi đời này , cuộc đời này . Ai trong chúng ta cũng chỉ sống trên đời này có một lần (mà thôi). Khôn ngoan trong cuốn Kinh Thánh dạy chúng ta ăn ngon , mặc đẹp (tiết kiệm) và những điều ” có thể” có ích cho bạn có trong “sách kinh thánh” này , nên tìm đọc Kinh Thánh, các bạn .

 

 

Ăn phải thật ngon , mặc thật đẹp , cuộc sống thật phong lưu, tích lũy… . Những điều huấn dụ , dạy dỗ con người chúng ta trong cuốn Kinh Thánh thật vô cùng quan trọng và cần thiết vô cùng . Các bạn ăn không ngon , mặc không đẹp thì kệ các bạn vì Kinh Thánh đã khuyên như vậy rồi , vì đời là vậy mà, các bạn. Các bạn , để trang trải chi phí cho cuộc sống phong lưu, theo tôi đơn giản và giản dị và phải thật thoải mái là được rồi, các bạn. “Phải đi làm, phải có tiền , “lúa” mới được . Ngày xưa thì “người ta” làm nông nghiệp, dịch vụ, buôn bán . Ngày nay thì làm công nhân , làm mướn cũng dễ có “tài khoản” : tiền , trong thời buổi này , thời buổi sản xuất thủ công lạc hậu đã lỗi thời , người ta đi làm công nhân , làm mướn trong các nhà máy cũng nhiều. Tôi bấm mấy cái này để hướng dẫn , để giúp đỡ các bạn , phòng khi các bạn vì hoàn cảnh nào đó , không làm việc nào khác , vả lại ngày nay làm công nhân, lao động rất là cần trong thời hội nhập kinh tế toàn cầu. Chúng ta nhiều lúc phải chấp nhận đi làm mướn kiếm tiền như các nước văn minh khác như Nhật Bản , Trung Quốc , Hoa Kỳ , Âu , Mỹ La Tinh …

 

 

Mà cái này tôi chưa chỉ bây giờ được , vì bây giờ không phải ” lúc ” . Nhưng nhất định tôi sẽ chỉ các bạn và nhiều cái quan trọng trong đời , mà mỗi người khác nhau , không ai giống ai ; ai tìm được gì tìm . Nhưng tôi nhất định chỉ các bạn “mánh” để các bạn làm công nhân , các bạn. Lúc khác có , lúc nào có hẵng hay nhưng tôi sẽ chỉ, các bạn sẽ không thất vọng.

 

Các bạn , mình xin hướng dẫn các bạn mánh làm công nhân , các bạn có thể sử dụng mánh này để có thể vào làm trong “các” nhà máy, các công ty, xí nghiệp, các bạn nhé.

Mình mong các bạn bỏ qua cho mình vấn đề mình chậm chỉ các bạn nhé , mình cũng không muốn.Nhưng bây giờ các bạn có thể xem qua cách “làm của mình” nhé.

 Các bạn, các bạn muốn đi làm công nhân thì các bạn phải đủ tuổi hay người ta nhận các bạn vào làm. Các bạn làm cách nào mình không biết nhưng “miễn người ta nhận các bạn vào làm”. “Kinh Thánh” và “Đắc Nhân Tâm” (của tác giả Dale Carnegie bản dịch dịch đúng) các bạn cũng nên có mỗi thứ một cuốn trong nhà, các bạn nhé. 

Đầu tiên khi vào làm trong công ti, xí nghiệp, các bạn phải xem công ti đó như thế nào rồi hãy làm nhé, có an toàn , “độc hại”, nguy hiểm đến sức khỏe, tính mệnh (tánh mạng) bạn hay không rồi hãy làm, lương, giờ giấc làm việc , môi trường làm việc … tùy các bạn lựa chọn c-ty cho mình các bạn nhé. ( Điện, sự nguy hiểm của máy móc, ô nhiễm từ bụi bặm, các chất, vật liệu dạng bột trong không khí) (khi làm việc) tích tụ lâu dài trong cơ thể có thể gây ra nhiều bệnh nguy hiểm, ảnh hưởng đến sức khỏe của các bạn. Các bạn tuyệt đối chú ý về điện (điện rất nguy hiểm! : “-làm cơ thể con người bị tê liệt, co cơ, ngưng tim, phỏng, hủy hoại (phá hủy) cơ thể …, chết người (thời gian “rất” nhanh), khó “cứu !”. Người bị điện giật không thể làm gì nếu bị “dính”.  Khi sửa điện, máy (móc) có liên quan đến điện “phải treo biển cấm đóng điện” , cho người trực ở cầu dao, khu vực cầu dao “sửa chữa”) cẩn thận đối với sức khỏe, chú ý máy móc, (con người) người khác, các loại máy móc có sử dụng môtơ quay có thể “quấn, cuốn người chúng ta, gây thương tật và chú ý “coi chừng những người “làm chung chúng ta (không được tin tưởng họ nếu làm chung trong những điều kiện , hoàn cảnh độc hại, mất an toàn – nguy hiểm -phải coi chừng và không được tin tưởng bất kỳ ai. Nếu thấy là hoàn cảnh đó độc hại, nguy hiểm, thiếu “độ an toàn” làm không có “tiến triển” cho cuộc sống của các bạn, trong lòng “thấy” hơi (nghi) ngờ, việc tin tưởng họ có thể gây nguy hiểm cho chúng ta nhé, các bạn!

Các bạn, sự thực tất cả các công việc trên đời này “cũng cần” phải có mánh mới làm được. Nếu làm công nhân không được , các bạn có thể làm được các công việc khác, các bạn nhé.

Mánh này có thể cũng nhiều người biết tùy theo môi trường làm việc. Bộ phận (một số người) “đã biết mánh” này nhưng không ai có thời gian “để chỉ” và rảnh để chỉ đâu các bạn à. Trên thế giới có bộ phận một số người giỏi như người Nhật. Vẽ truyện tranh, làm nhiều chuyện (máy móc), trò chơi điện tử, khoa học, y khoa…. Tại sao người Nhật lại giỏi như vậy. Nước Nhật có một môn học là kiếm thuật mà người học kiếm phải cầm “kiếm” bằng 2 tay. Kiếm (bây giờ học) là kiếm gỗ, được các trường học ở Nhật Bản đem vào dạy (cho) học sinh “mình”, các bạn à.

Các bạn thử, nếu có cây gỗ (cây sắt) hay ống tuýp (kim loại), ống nhựa (ống nước) hay (cái gì) vật gì các bạn cầm bằng hai tay cũng được nữa, “cầm nhẹ nhàng” thả lỏng người ra, các bạn thử nhé , các bạn, bí quyết là cầm hai tay, thả lỏng cơ thể của các bạn ra, khi hoạt động thả lõng như đang ở không. So sánh với (cách) cầm “kiếm” 1 tay nhé, (các bạn). Chỉ dồn lực vào “cú” chém. Khi bạn “đi làm” thì bạn phải biết “tùy cơ ứng biến” (gác kiếm lên vai, chống kiếm xuống sàn, bỏ kiếm xuống hẳn (luôn), khi chưa, không làm (việc)) như đang ở không và thả lỏng người ra.

Những người lính (trong quân đội), những người dân với những hoạt động sinh hoạt, lao động trong cuộc sống đời thường những con người lao động vì cuộc sống hàng ngày, ở nhiều quốc gia từ xa xưa (như nước ta) làm việc đã biết sử dụng đôi vai và cơ thể của mình để làm việc rồi, các bạn à.

 Những người nông dân từ xưa đã biết dùng vai để gánh vác những vật nặng rồi các bạn à. -Bí quyết ở việc vác nặng là lựa chọn những tư thế “gánh” vác thoải mái nhất, vácgánh với số lượng vừa sức chịu đựng của mỗi người.

Những người “lính” trong quân đội ngày xưa thì thường có kiếm, cung, giáo… kiếm và cung thì được đeo lên người, giáo thì để lên vai vác. Vũ khí ngày xưa cũng như ngày nay, cái nào cũng đeo lên người. Vũ khí ngày nay cũng được làm quai (để đeo), móc để treo, bóp đeo để để vũ khí lên người, con người được giải phóng khỏi việc cầm, giử vũ khí sẽ có “sức chiến đấu” hơn, tiêu tốn lương thực ít hơn, làm được nhiều việc tinh thần tốt hơn. Sử dụng vũ khí như súng trường, khi sử dụng đòi hỏi độ chính xác cao, sử dụng liên tục  để nhắm bắn đòi hỏi phải biết sử dụng, khi sử dụng nên để báng tì vào người; nâng (súng) bằng chân (để lên hai cánh tay đặt lên hai đầu gối khi ngồi “nhắm”; cổ (đầu) nghẹo sang bên thuận, tì vào “trên” vai; báng súng được đặt lên khuỷu tay, tì vào người, vai “đỡ mệt.(Đây là cách sử dụng súng trường). Các bạn hiểu không. Các bạn làm trong tình trạng cơ thể các bạn (khỏe) như đang ở không, các bạn có hiểu mình nói với các bạn gì không.

 Các bạn, muốn di chuyển “những vật nặng ở những khoảng cách xa, hơi xa muốn nhanh, khỏe (ít người) thì nên vác, vác nhẹ hơn xách, mang ôm nhưng nên có người đỡ nếu vật cần vác nặng; không, khó nâng “đỡ” lên được. Cần có manh (áo), gập xuôi (gập đôi (lại)) cột – may vạt lại để đội trùm đầu để che đầu cổ nhằm hạn chế bụi bẩn bám, đóng trên da, gây hại cho da. Khi vác hay đội đầu. Vật vác tì (vào) đầu, cổ, tì vào lưng. Gồng cổ cho đủ lực đội đầu thì cũng “phải biết thả lõng cơ thể như ở không. Dùng đủ lực khi vác ,“ken, gồng cứng cổ” để đội đầu, bằng không nếu để vật cần đội (đi) tì đè nén vào cổ sẽ làm lún (xương) cổ sẽ dễ gây đau cổ (các bạn)! 

Khi đội đầu (những vật (bao), hàng hóa cần đội đầu (di chuyển, bốc xếp) bằng băng tải : – Cần dùng tay giử cứng (giử chặt) vào vật (bao), hàng hóa) cần đội (đầu) đi (khi đội đầu băng tải) mới đội đầu được (các bạn).

Khi vác những bao hàng cứng (bằng vai) mà người đỡ “đỡ” “mạnh”. Các bạn không muốn những bao hàng bay vô đầu : “các bạn xòe tay bên kia (vai vác) :nghịch vai vác đỡ lấy bao cứng không để bao đập vào đầu mình (các bạn).

Có những bao hàng hóa nặng để lâu đóng cứng và bị (bẹp) đỡ – vác thì bị cấn vai. Muốn vác những bao hàng cấn, nếu bị cấn bởi cạnh bao thì chúng ta để bao nằm khi người ta đỡ. có gắng chuyển bao từ “đứng” sang vị trí “lài – nằm” cho “nó” nằm trên vai. không để “nó đứng, gây (cấn vai) đau vai nhé (các bạn). 

Khi chất cao những món hàng (không quan trọng), có thể xếp hay chồng vài món ở dưới (chỗ đứng chắc chắn). Những món hàng có thể đứng lên (nếu được, nếu cần) thì các bạn hãy đứng lên (những món hàng đó) để chất hàng, làm việc – các bạn.

Trường hợp  gặp những vật khó vác hay đội đầu. Muốn di chuyển những vật “này” cần dùng cách khác làm thì các bạn có thể xô đẩy, lôi  kéo, lật lăn, đạp (tùy theo những món hàng khác nhau mà có thể sử dụng những cách “làm” khác nhau hay không. Khi xô đẩy (những) vật gì cần dùng lực thì tì cùi chỏ vào hông bụng. Những động tác như lật, lôi – kéo cũng tì tay vào cơ thể, sử dụng chuyển động của cơ thể hỗ trợ, các bạn.

 

Các bạn về với những con sông có mái dầm (mái chèo) các bạn nhé , nơi những người chèo thuyền phải chèo liên tục, mình phải biết thế mới chèo được, nghĩa là đặt cơ thể đang ở không mà vẫn chèo, vẫn làm được (chứ không làm gì (hết), các bạn. Có hai kiểu chèo (thuyền) đứng và ngồi, kiểu nào cũng vậy. Các bạn kẹp vô nách cái mái chèo dù đứng, dù ngồi, các bạn nhé, khi kéo mái chèo về thì dùng cả hai, cùi chỏ, hai cánh tay lôi về thật nhẹ nhàng cơ thể của chúng ta, nách kẹp, dùng thân người dịch chuyển, chuyển động mái chèo cũng được, các bạn à. Khi đẩy thì không dùng lực của “tay” mà chỉ dùng thân người dùng ngực rướn về phía trước, dùng nách chuyển động mái chèo mà thôi, các bạn. 

 Các bạn, muốn dễ hiểu hơn “nữa” thì chúng ta hãy chuyển (sang) qua nghề làm phụ hồ của những người làm nghề làm (nề) hồ, các bạn nhé; Các bạn, nếu các bạn muốn theo nghề làm hồ, đầu tiên các bạn phải biết xúc, xáo (trộn) hồ, các bạn nên biết sử dụng dá, các bạn “cầm dá” nhẹ nhàng các bạn nhé. Dùng bụng hoặc chân, cánh tay đẩy cán dá khi xúc hồ, xáo hồ, cầm dá “thật nhẹ nhàng”, dùng lực cùa phần cùm tay thuận (hỗ trợ) xúc hồ. – Đào đất thì : nếu bề mặt đất (đá) ở trên khu vực cần đào khô cứng không đào được, khó đào thì nên dùng cuốc, xà beng (dùng “cho” đào đất đá) xới, đục, cuốc đất, đá ở trên  trước rồi hãy đào. Dùng dá (dá dùng (để) đào đất) để đào. Mỗi lần rinh hồ, rinh gạch thì vừa đủ thôi, tì vào bụng cho nhẹ khi ôm, mang “đi”.Làm bình thường, đều, liên tục (vẫn) bình thường, nhẹ nhàng. -Làm hoài mà (vẫn) bình thường như đi chơi. Làm sao khi làm cảm giác như thân thể, cơ thể (các bạn) như đang ở không vậy, các bạn. 

 Khi vào làm trong công ty (phải tuân thủ nội qui, qui định của công ty xem kỹ nội quy, các bạn. (Phải) nghe lời cấp trên (suy nghĩ những việc cấp trên giao, có đúng là việc làm không, phải vâng lời). 

  -Công việc: có nhiều dạng công việc trong công ti, tùy theo yêu cầu mà phải làm, “nên” tuyệt đối nghe lời mà làm, tùy theo công việc mà có (những) cách làm (khác nhau) nhưng làm thì (thường) công việc nào cũng phải ” làm khỏe”; phải hơi ẩu, (ẩu trong phạm vi công việc cho phép để công việc tiến triển nhanh. Phải an toàn cho những người làm. Công việc không được ảnh hưởng đến độ an toàn của bất kỳ cá nhân nào trong công việc (xuất hiện trong bộ phận (khu vực) làm việc trong công ty) những người có mặt trong công ty (dù không làm việc hay làm những việc khác) khi sản xuất (làm việc) nhắc nhở phải làm lại, bớt ẩu, làm theo yêu cầu kỹ – (hơi) thật kỹ “cũng được”. Nhưng làm công nhân phải khôn ngoan bằng không hao tốn của công ty, không cần thiết, “hại mình”), mau lẹ, không quan tâm tới hàng hóa (công-ty), đó không phải  của mình (!?!, tuổi LĐ là 18, người ta nhận (bạn) bạn phải đủ 18 tuổi; “chú ý”). Ý thức, quan tâm tới công việc của mình (theo lệnh quản lý (trưởng bộ phận) trong công ty), tùy theo (công việc) mà làm, làm công nhân phải giử gìn (sức khỏe) vẻ đẹp, sự an toàn (của mỗi người). Có những công việc không được ẩu (mà phải đúng), tùy vào công việc, các bạn nhé. Làm sao làm mau lẹ, “đúng, chuẩn xác, chính xác“, không phải làm lại. Tiết kiệm sức khỏe, thời gian của mình, các bạn nhé. Có thể làm phải “đúng, “đủ” nhiều, ít (dư -thiếu) tùy theo công việc hay có thể : “phải”ăn gian (lướt nhanh – vừa đủ “trong công việc”) để nhanh hơn [(hay “hơi ăn gian“,  có vẻ có thể thật ăn gian :”mạnh dạn (“quyết đoán”) và chính xác nhanh “lẹ” tùy lúc để công việc được liên tục (tiến triển “tốt nhất” – để khắc phục – sửa “sản phẩm “lỗi” trong công ty”)); (đủ mức độ ăn gian) mới được]. Nhưng “cũng phải kiên nhẫn với công việc “không được lười biếng”“, “máy móc”, số (lượng rất) nhiều. (Làm vừa “vặn”, đủ (thôi), không quá lố; không phí phạm sức khỏe  “vừa sức các bạn thôi (vừa đạt được yêu cầu công việc : theo (được) tiến độ công việc (cho phép) : khi đóng thùng, vô bao, đóng gói (sản phẩm)…), chất, xếp hàng hóa”. (*) : Ở đây mình không muốn (các bạn) hiểu là mình muốn các bạn làm dối (làm ẩu) hay có “những ý dồ xấu xa”, “phá hoại”. Sự thật – mình chỉ muốn các bạn làm nhanh và tốt (đem những ích lợi tới công ty) mang niềm vui và hạnh phúc đến mọi người (trên đời – trong xã hội), đúng lương tâm của một người “làm công” (đáp ứng tốt yêu cầu (mỗi công ty với những khoản “phí” (nguồn vốn; (khoản) thu nhập để hoạt động của nó!))… . (-Khi làm “bất cứ “công việc gì” cũng phải như ở không) như đi chơi, “làm” mà “làm sao” những động tác làm (cách làm) “làm” chúng ta như ở không các bạn. Phải thả lõng người, không tốn “lực”, tùy theo chỗ “làm” (mà áp dụng). Các bạn, còn tùy chỗ làm, (loại công việc…) mà các bạn “đi” làm cảm thấy nhẹ (hay) không. Công ti tùy các bạn lựa chọn mà thôi. (Công ty nào không vừa ý thì đổi công ti, không dễ tìm một công ti làm được (tốt) đâu. Hãy tìm cho mình một công ty lương đủ sống, công việc ổn định, các bạn.)

 

  Khi gọt, cắt cái gì bằng tay, sử dụng dao thì để cùi chỏ tì vào hông, cầm dao nhẹ nhàng, không di (chuyển) tay “cầm dao”, lắc lư người lên xuống, tay cầm dao chỉnh huớng gọt, tay kia cầm vật cần “gọt, cắt” di chuyển, đưa những vị trí cần cắt , (gọt) cho tay kia cắt.

 -Có những công việc khi làm lâu mỏi mệt thì đổi tư thế, tranh thủ nghỉ;  -Các bạn cũng cần biết sử dụng chân và thân mình của các bạn để làm việc, phải tự nhiên khi làm việc; -Cần phải biết kết hợp các bộ phận (của thân thể) hỗ trợ làm việc. 

 -Cần (phải biết) chọn dụng cụ, “đồ làm thích hợp” sử dụng hiệu quả, thoải mái, “chế, sửa đồ làm vừa ý mình (nếu được), nhờ người khác làm dùm “sửa lại” (cho vừa ý nếu cần).

 -Có những công việc cần sử dụng thân thể ngăn, chịu lực xoay, đẩy của (những) vật mang lực tác động, đẩy những vật cần đẩy, chịu lực xoay của máy. Những lúc cần kềm giử những vật xoay có những bộ phận chi tiết được chế tạo đưa ra ngoài (có thể giử bằng tay) để giử lại, những bộ phận mang lực xoay đẩy cần chịu lực (máy móc) cần kềm giử (đẩy) trong sản xuất, những vật (chi tiết) xoay “an toàn”. Cần sử dụng lực thì : các bạn không sử dụng “sức”, lực của hai bàn tay mình để kềm – giử, đẩy -rất mệt và không làm (nổi) được. Nên sử dụng chân, hông, thân mình để đẩy, chịu lực – Đẩy, chịu lực bằng lực của cơ thể, chuyển động của cơ thể. Áp dụng : đẩy (giử) chi tiết máy cần dùng lực để giử (đẩy), (nguyên) vật liệu chi tiết cần (dùng lực) đẩy để làm việc (điều chỉnh (kềm giử) trong sản xuất; Sử dụng vai, đầu gối, tay tì cùi chỏ vô người, dùng nách (kẹp) dùng thân mình di chuyển, chuyển động cơ thể hỗ trợ. Tìm vật kê, tấn, chịu, đỡ lên phụ (dùng sức ít thôi). Khi (làm việc) : có những công việc (cần) sử dụng máy siết bu lông (ốc) (những loại máy lớn, cầm tay) :-tì tay cầm, quay máy vào ngực (hông), chân khi làm việc, không chịu lực xoay của máy bằng tay nếu làm (lâu) nhiều. Cần sử dụng bao tay khi làm việc (các bạn)

 

  -Khi làm việc cho ngành viễn thông, bạn làm nhân viên “thi công” : -phải leo lên cột điện làm việc muốn leo cột điện thì (những dụng cụ để bạn “leo” phải được cách điện, (bao) bọc bởi vật liệu cách điện “an toàn”, đồ làm cũng “được cách điện” (luôn); các bạn .

 Các bạn, các bạn cũng (nên) biết cách bẩy bằng đòn bẩy (cũng như việc sử dụng con đội, áp dụng trong cơ khí, sửa máy…). Dùng đòn bẩy bẩy một điểm trong vật cần bẩy lên, chêm cao (chắc chắn) chỗ vừa bẩy lên, chêm (cao) đòn bẩy, bẩy điểm tiếp theo, chêm cao (chắc chắn) hơn nữa, bẩy dần dần, quay lại, bẩy và chêm, bẩy và chêm những “điểm cần bẩy” tới chừng nào như ý các bạn (mà thôi). (Cần “chêm cao” đòn bẩy, vị trí sau mũi đòn bẩy, gần mũi đòn bẩy – mới bẩy được, các bạn.)

 Khi mài (cắt) sắt, có những công việc các bạn cần sử dụng máy (móc) có gắn đá mài (máy cắt (lớn) cố định, máy mài (cầm tay)). Không nên (không được) mài ở trong khu vực trong mép lưỡi (mài) cắt vào sâu bên trong (tâm “đá”). Khi mài nên mài khu vực ngay mép lưỡi cắt (mài), không mài được khi lưỡi cắt (mài) đã mẻ. Mài ở khu vực “bên trong gần tâm” lưỡi cắt (mài) : – đá sẽ bị mòn ở “trong” và dễ bể, gây tai nạn.

 Chúc các bạn làm được, tốt -xin vào được, làm ở những công ti tốt, thoải mái, an toàn và làm thật khỏe. Chúc các bạn tìm được những gì mình cần. Chỗ làm nào trả (lương) thấp, lương không đủ sống (tiền lương không đủ xài) thì “nên” nghỉ ngay, các bạn.

 

 

* Ý THỨC (TRÁCH NHIỆM) KHI ĐI LÀM :

Khi làm (làm việc) thấy sản phẩm lỗi phải khắc phục hay báo cáo để khắc phục ngay. Không được có thái độ vô “ý thức (vô trách nhiệm, làm ngơ) khi sản phẩm lỗi ra nhiều hay những sản phẩm lỗi có thể ảnh hưởng đến (công ty chúng ta) chúng ta, các bạn. Cần báo cáo hay xử lý “kịp thời”, không có “thái độ“, hành động (phá hoại) vô trách nhiệm, các bạn nhé 

Thơ (Đavít Guramisvili)

 Đavitiani 

   (Trích)

 

 Họ tên người viết cuốn sách này

 Tôi – Guramisvili Đavít

 Người viết cuốn Đavitiani cho đời.

 Tôi gọi Người là cây xanh tốt 

 Và quả thơm , trái chín là Lời.

 

 Tôi cũng gọi cội nguồn cuộc sống

 Là cây đời luôn nảy nở , sinh sôi.

 Và từng bị đóng đinh trên thánh giá ,

 Tôi muốn mọi người hãy khóc cùng tôi.

 

 Rượu nho đắt và thành khan hiếm 

 Từ ngày Jar và Kartli bất hòa.

 Tôi vào rừng hái những chùm nho dại

 Để đem về ủ rượu uống qua loa.

 

 Để lớp trẻ nhớ tôi lâu, hôm nọ

 Tôi đã làm rượu ngọt Machari.

 Tôi mời uống vô tư, thân thiện,

 Không việc gì phải ngại, uống đi!

 

 Và vì vậy tôi không đem gai góc

 Rào xung quanh cây thơ lớn sách này

 Để trẻ con dễ trèo lên hái quả

 Và tha hồ đùa nghịch giữa cành cây.

 

 Machari tôi làm ra để uống,

 Nên đau lòng khi đổ phí khắp nơi,

 Và cũng thế, tập sách này tôi viết,

 Tôi chỉ mong lớp trẻ giử cho đời.

 

 Xưa Shôta uyên thâm vĩ đại 

 Trồng cây thơ kì diệu của mình.

 Cây mọc rễ, vươn cao, tỏa rộng,

 Trái từng chùm chín mọng , rung rinh.

 

 Trái ngọt ấy ai ăn vào cũng thích,

 Ăn bao nhiêu cứ việc mặc lòng.

 Tôi xưa nay đọc thơ không ít,

 Chưa người nào tôi thấy giỏi hơn ông.

 

 Không thể ví trò chơi cậu bé

 Cưỡi chiếc que giả làm ngựa trong nhà

 Với dày dạn một chàng kị sĩ

 Phi ngựa hồng, rong ruổi giữa đường xa.

 

 Cũng thế , không so thơ tôi viết 

 Với thiên tài thơ Rustaveli

 Từng có lúc tôi thầm ghen bắt chước 

 Nhưng tiếc thay chẳng được ích gì.

 

 Thành ra tôi cuối cùng như đứa trẻ

 Giữa vườn cây đã bị hái nhiều lần.

 Cũng như trẻ, cầm cung tên, cầm giáo

 Tôi vào rừng, theo bước cánh phường săn,

 

 Nhưng chẳng săn được con nào, thật tiếc.

 Còn trái cây – đã bị hái mất rồi.

 Tôi là người đi câu sau chịu thiệt.

 Chỉ đành khua nước đục mà thôi.

 

 Tôi không ví thơ Shôta trác tuyệt

 Với thơ tôi, như cốc ngọc bát sành.

 Nhưng khi đói ta ăn thấy ngọt 

 Cả những chùm nho chát, lê xanh.

 

 Làm xong việc người nông dân thấy khát,

 Uống nước sông ngon như rượu trong bình.

 Không ít khi các cô nàng xinh đẹp

 Nhờ hạt cườm mà có vẻ thêm xinh.

 

 Người xấu xí thành dễ coi hơn hẳn 

 Khi xung quanh đều sứt mẻ, đui què.

 Ở chỗ nào ai ai cũng thấp

 Thì có lùn cũng chẳng bị người chê.

 

 Đến ngựa ghẻ cũng thành nhanh và tốt

 Ở những nơi không có ngựa nòi.

 Khi không có sách nào để đọc,

 Chắc mọi người sẽ đọc thơ tôi.

 

 Thần số phận đánh một đòn chí tử

 Đúng vào tôi như gậy đánh vào đầu  –

 Không có cả con trai, con gái,

 Tôi chết rồi, nhà sẽ đổ theo sau.

 

 Trong lặng lẽ, cô đơn tôi đã viết

 Tập thơ này với hi vọng mong manh:

 Trong bạn đọc sẽ có người âu yếm 

 Nhắc tên tôi như nhắc việc tốt lành.

 

 

 

 Tôi viết sách và làm thơ vì thế,

 Sau khi nghe đủ chuyện tầm phào,

 Vì tôi chết không có người nối dõi –

 Đó là đòn số phận, biết làm sao.

 

 Hỡi cô gái, hỡi chàng trai, ta hãy

 Thành anh em, thành bạn, và rồi

 Hỡi những ai đọc sách này, đọc hết,

 Hãy rộng lòng cầu nguyện cho tôi.

 

 

  Mười điều khuyên bổ ích cho lớp trẻ

 Hỡi lớp trẻ đang ham mê kiến thức,

 Hãy làm theo Đavít dạy – đời này

 Tốt hơn hết trước khi ăn quả ngọt,

 Đừng ngại ngùng nếm quả đắng cay.

 

 Nếu định tiếc điều gì hay hối hận 

 Thì phải nên hối hận, tiếc từ đầu.

 Sẽ có lúc hóa ra hạnh phúc 

 Cả những gì ta tưởng chỉ buồn đau.

 

 Khi bà mẹ sinh xong con , lập tức

 Bà quên ngay cơn đau đẻ vừa rồi.

 Khi sung sướng nhìn con khôn lớn

 Ai suy bì vất vả công nuôi?

 

 Người tự tay trồng cây nho xuống đất

 Sẽ rất vui khi quả chín sai cành,

 Như học hết, anh học trò thích thú

 Được thành người uyên bác, thông minh.

 

 Anh có học cho đến khi anh chết,

 Kiến thức anh anh vẫn giử trong đầu,

 Vì kiến thức là gia tài quý giá,

 Không lo người cướp giật, mất đi đâu.

 

 Đời tráo trở luôn luôn chăng bẫy

 Mà trước sau anh cũng chui vào.

 Không kiến thức, sống đi, anh sẽ thấy

 Cuộc đời này độc ác ra sao.

 

 Bản thân tôi không thông minh cho lắm,

 Nhưng từ lâu tôi nhận thấy điều này,

 Rằng anh ngốc thường không phân biệt nổi

 Cái tốt tồi hay cái dở, cái hay.

 

 Người vô học, than ôi, cũng thế,

 Dù thông minh cũng chẳng được ích gì.

 Anh ta giống con voi to khỏe mạnh,

 Nhưng không vòi, thành bất lực, ngu si.

 

 Người thông minh mà không được học 

 Chẳng làm nên công chuyện lớn trong đời.

 Như anh lính cứ tay không hùng hục 

 Lao vào vùng chiến trận, đạn tên rơi.

 

 Như con hổ khi thấy mồi muốn bắt

 Mà răng cùn, móng rụng phải làm ngơ.

 Vâng, vô học dù tài ba đến mấy,

 Cũng khó khăn, không thành đạt bao giờ.

 

 Tôi đã đi khắp nơi và đã thấy 

 Không gì hơn tri thức, học hành.

 Người có học sống tự do thoải mái,

 Không đua đòi, không phụ thuộc xung quanh. 

 

 Và ở đâu họ cũng không thay đổi,

 Vẫn giữ nguyên vốn quý mình cần.

 Khi đói khổ, họ như tôi, tự trọng,

 Không cúi đầu qùi gối xin ăn.

. . . .

 

  Tôi vừa chỉ cho anh lựa chọn

 Bảy nghề trên nuôi sống con người.

 Nghề thứ tám – một nghề không đến nỗi –

 Là làm vua cai trị người đời.

 

 Nghề thứ chín là nghề anh chăn thú,

 Dẫn thú đi ngày hai buổi sáng chiều.

 Và thứ mười – người đang yêu chỉ sống

 Bằng cái nhìn say đắm của người yêu.

 

 Vua, anh lính, người đang yêu say đắm,

 Anh lái buôn, linh mục, gã ăn mày,

 Nhà thông thái, bác nông dân, người chăn thú

 Và cuối cùng là anh thợ khéo tay.

 

 Đấy, mười người mười nghề – Tôi sẽ viết

 Về mỗi người một đoạn nhỏ anh nghe,

 Để anh chọn một nghề theo sở thích

 Và chuyên tâm tu dưỡng, chóng thành nghề.

 

 Là chàng trai, anh phải yêu cô gái

 Mà anh yêu bằng cả trái tim mình,

 Luôn ở cạnh người yêu, luôn chiều chuộng

 Và nếu cần, không do dự hi sinh.

 

 Vắng người yêu, mỗi niềm vui lập tức

 Sẽ biến thành bất hạnh, buồn đau,

 Và việc chết vì người anh yêu quí,

 Anh phải xem là hạnh phúc ngọt ngào,

 

 

 Anh chăn thú phải thức nhiều, ngủ ít,

 Phải luôn luôn cẩn thận canh phòng.

 Phải cho thú đủ ăn, đủ uống

 Cả trong ngày nắng hạn lẫn ngày đông.

 

 “Người chăn thú tận tâm dám chết

 Vì đàn cừu yêu quí”. Từ nay

 Khi canh giử bầy sói rừng độc ác,

 Đừng quên tôi đã viết những dòng này.

 

 Đã làm vua, phải công minh chính trực,

 Như người xưa dạy thế nhiều lần,

 Phải cương quyết chăm lo việc nước,

 Phải thương người nương nhẹ với thần dân.

 

 Vua trị nước phải tôn nghiêm pháp luật,

 Phải bắt dân ghi nhớ điều này.

 Như chăn thú, vua chăn dân chu đáo,

 Chiếc roi dài là quyền trượng trong tay.

 

 Anh hành khất phải nói năng khiêm tốn.

 Khi xin ăn luôn lễ độ, nhẹ nhàng.

 Phải cầu nguyện cho người cho bố thí,

 Dù người này nghèo đói hoặc giàu sang.

 

 Vì nhẫn nhục, vì đói nghèo mà Chúa

 Vốn thương yêu những kẻ ăn mày.

 Chúa ghét ai đã phải xin bố thí

 Còn kiêu kì ra vẻ ta đây.

 

 Người cày ruộng và người gieo hạt,

 Người trồng nho cuốc đất … suốt đời

 Từ rạng sáng đến khi trời tối

 Luôn tay làm không một phút nghỉ ngơi.

 

 Đã là lính tất nhiên anh phải trẻ,

 Phải công tâm, khỏe mạnh, trung thành,

 Phải tận tụy, phải hiến dâng cho chủ

 Cả phần hồn lẫn phần xác đời anh.

 

 Phải hào hiệp, phải thương yêu đồng đội,

 Khi đánh nhau phải dũng cảm quên mình.

 Nếu phải chết, anh phải xem điều ấy

 Là một điều danh giá , quang vinh.

 

 Người lái buôn đi buôn kiếm lãi,

 Nhưng làm sao phải buôn bán thật thà.

 Không uống rượu quá say thành nghiện ,

 Phải dè chừng, không cờ bạc bê tha.

 

Không được dính vào việc làm ám muội,

 Là việc nên ghi nhớ trong đầu.

 Không gian dối khi cầm cân đong đếm,

 Để Chúa Trời không trừng phạt về sau.

 

 Làm linh mục phải là người dũng cảm,

 Luôn tận tâm phục vụ mọi người.

 Không được nói: “Nơi này nguy hiểm,

 Hãy lo mời cha khác thay tôi”.

 

 Làm linh mục phải lo chôn người chết

 Tiễn họ đi khỏi thế giới người trần.

 Làm linh mục mà ham vui quá chén

 Thì thế nào cũng chuốc vạ vào thân.

 

 Người nông dân xưa nay là thế,

 Đổ mồ hôi vất vả ngoài đồng

 Để tự nuôi bản thân mình, và để

 Nuôi nhiều người ăn bám, ngồi không.

 

Tôi, Đavít, ngợi khen, kính phục

 Anh thợ luôn chăm chỉ suốt ngày.

 Thật đáng kính là ai có thể

 Tự nuôi mình bằng chính đôi tay.

 

 Hai vợ chồng anh ta thật giống

 Một bụi nho quả chín sai cành,

 Còn con cái là hàng ôliu nhỏ

 Đứng thành vòng đều đặn xung quanh.

 Và cuối cùng bao đời nay vẫn thế,

 Như mỗi nước cần có vua của mình,

 Xã hội nào cũng cần nhà thông thái

 Để dạy người thành có học, thông minh.

 

 Nhà thông thái không bao giờ được phép

 Làm những điều không xứng đáng, không hay,

 Vì dân chúng thích đua đòi có thể

 Sẽ làm theo và hư hỏng sau này.

 

 Đấy, mười điều tất cả

 Tôi phân tích anh nghe.

 Tùy khả năng, ý thích,

 Hãy chọn lấy một nghề.

 

 Thích, cứ làm hành khất,

 Không thì làm nông dân.

 Tôi không khuyên thêm nữa,

 Nhưng chọn rất là cần.

 

 Cành cây càng già héo

 Sẽ càng khó uốn cong,

 Như những người già cả

 Học sẽ khó vô cùng.

 

Dễ uốn và dễ cắt

 Là cành non, dây leo.

 Học hành khi ít tuổi

 Đỡ vất vả hơn nhiều.

 

 Này anh chàng trẻ tuổi,

 Hãy nghe lời tôi khuyên:

 Dành mắt tìm ánh sáng,

 Đừng nhìn vào bóng đen.

 

 Đừng đi theo kẻ xấu

 Điều ấy chẳng ích gì.

 Nếu anh không biết hát

 Tốt nhất là im đi.

 

 Các đam mê bồng bột

 Phải nén giữ hàng ngày.

 Lúc đầu có thể ngọt

 Mà sau thành đắng cay.

 

 Đừng nghe điều xúc xiểm

 Và miệng xấu người đời,

 Lúc ấy anh sẽ biết

 Niềm vui và thảnh thơi.

 

 Đừng bạ gì cũng rót

 Vào bình sạch pha lê,

 Sau này khó rửa hết,

 Rồi sẽ bị cười chê,

 

 Và rồi anh sẽ tiếc,

 Sẽ khổ vì ưu phiền:

 “Sao mình không làm đúng

 Những lời Đavít khuyên?”

 

 Người trẻ cần phải học

 Để hiểu rõ chính mình:

 Là ai, từ đâu tới?

 Chết đi đâu? Ai sinh ?

 

 Và có gì tặng Chúa

 Đã tạo ra người trần?

 Biết, để khỏi lầm lạc

 Như cừu không người chăn.

 

 Cả chàng trai, cô gái,

 Hàng ngày và mọi nơi,

 Phải biết im: ý nghĩ

 Không được nói thành lời.

 

 Không bộc lộ tình cảm

 Bằng nét mặt, cái nhìn.

 Đừng dèm pha người khác,

 Anh sẽ được người tin.

 

 So lo mon vĩ đại,

 Giỏi, thông minh hơn người

 Đã viết nhiều sách quí

 Về phép nước luật trời

                                   

SHÔTA RUSTAVELI

  (THẾ KỶ VIIVIII)

 

TRÁNG SĨ CHOÀNG DA HỔ

Trích trường ca

Chương I:

 

    VỀ RÔSTÊVAN, VUA Ả RẬP

 

 32. Ở Arập ngày xưa có ông vua vĩ đại

    Tên là Rôstêvan, một con người nhân ái.

    Vua dũng cảm, công tâm, biết quí trọng người tài,

    Văn và võ đều hay, làm quân thù khiếp hãi.

 

 33. Rôstêvan đã già nhưng không có con trai,

     Vua chỉ có một người con gái tựa sao mai.

     Các tráng sĩ thoạt nhìn, lửa tình yêu đã cháy.

     Ai đủ ý khen nàng xinh đẹp? Chắc không ai.

 

 34. Nàng là Tinatin, lớn lên càng lộng lẫy

     Và tỏa sáng xung quanh hơn vầng dương mới dậy.

    Vua cho gọi các quan để bàn luận việc này.

    Và đã nói như sau bằng những lời bóng bẩy:

 

 35. “Ta muốn được mọi người cùng bàn bạc hôm nay.

    Ai cũng biết hoa hồng khi héo rụng bên cây,

    Như bóng tối hiện lên khi vầng dương vụt tắt,

    Theo quy luật cuộc đời có nụ mới lên thay.

 

 36. Ta đã già, than ôi, cái già như bệnh tật

   Làm chúng ta đau buồn, khổ tâm, lo lắng nhất,

   Chẳng còn sống bao lâu, nên ta định bây giờ

   Truyền ngôi báu cho con, không chờ khi ta mất”.

 

 37. Các quan đáp: “Xin vua đừng nhắc đến tuổi già.

   Hãy yêu quí hoa hồng, dù héo vẫn là hoa,

   Vì hương nó vẫn thơm hơn nhiều hoa mới nở.

   Dù rất sáng, trời sao vẫn thua mảnh trăng tà.

 

 38. Đừng nói vậy, thưa vua, đừng trách mình vô cớ.

     Hoa của ngài còn thơm, quyền uy ngài đáng sợ.

     Nhưng tuy thế chúng tôi phải tuân thủ ý ngài – 

     Xin đặt Tinatin lên ngai vàng rực rỡ!

 

 39 Chúa phù hộ, chắc nàng sẽ ngồi vững trên ngai.

   Chúng tôi không nịnh vua, nhưng nàng tốt và tài –

   Con sư tử giống nhau, đực cái gì cũng thế.

   Nàng biết cách trị vì đất nước chẳng thua ai”.

 

 40. Quan tể tướng trong triều – Avtanđin, còn trẻ,

   Con một quan đại thần. Chàng cao to, mạnh khỏe

   Xinh đẹp giống vầng dương, kiêu hãnh ngẩng cao đầu.

   Công chúa Tinatin làm tim chàng đẫm lệ.

 

 41. Avtanđin yêu nàng thầm kín đã từ lâu.

   Chàng đau khổ vô cùng khi không được ghần nhau,

   Nhưng được gặp người yêu, lửa tim chàng thêm cháy

   Thật đáng thương là người yêu mà phải xa nhau.

 

 42. Khi bất chợt nghe tin vua truyền ngôi, hôm ấy

   Avtanđin mừng vui, nghĩ từ nay nhờ vậy

   Chàng sẽ đỡ nhớ nhung, vì có thể hàng ngày

   Được nhìn thấy người yêu giữa hoàng cung lộng lẫy.

 

 43. Vua lập tức cho người truyền lệnh khắp đông tây:

   “Tinatin sẽ là người trị nước từ nay

    Sẽ tỏa sáng bốn phương như mặt trời rực đỏ.

   Hãy ca ngợi nữ hoàng xinh đẹp, hãy về đây!”

 

 44. Mọi người kéo về cung rất đông, trong số họ

   Là Sôgrat đại thần được vua yêu từ nhỏ

   Và cả Avtanđin, vị tướng trẻ kì tài

   Một buổi lễ thật to xưa nay chưa từng có. 

 

 45. Tinatin dịu dàng, rực rỡ tựa sao mai

   Được vua đặt lên đầu vương miện, dẫn lên ngai

   Với quyền trượng cầm tay, hào quang trên nét mặt,

   Nàng âu yếm liếc nhìn một lượt, chẳng chừa ai.

 

 46. Rồi tất cả vua quan cúi rạp người xuống đất

   Tôn nàng lên làm vua các ông vua mạnh nhất,

   Rồi kèn sáo vang to, rồi trống dập từng hồi.

   Tinatin bỗng buồn, lệ thấm nhòa hai mắt.

 

 47. Vì nàng nghĩ rằng nàng không xứng được lên ngôi,

   Và nàng khóc, từng dòng nước mắt chảy lên môi.

   Cha nàng bảo:”Ngai vua cha truyền, con kế vị.

    Lo chưa trọn việc này, lòng ta hẳn chưa nguôi.

 

 48. Đừng khóc nữa, lắng nghe những lời ta thuyết lí,

   Từ nay con là vua một quốc gia hùng vĩ,

   Nhờ ơn Chúa được trao cai quản cả nước nhà.

   Con hãy cố thành người công minh và thiện chí.

 

 49. Mặt trời chiếu công bằng cho cỏ dại và hoa.

   Con cũng hãy thương yêu cả giàu đói, trẻ già.

   Như nước biển rút đi để rồi sau đầy lại,

   Ta hào phóng cho đời, đời sẽ lại cho ta.

 

 50. Sự hào phóng xưa nay làm con người vĩ đại,

     Người hào phóng dễ dàng thu phục lòng nhân ái.

     Có ki cóp từng xu anh cũng chẳng thành giàu.

      Cái anh đem cho người là của anh mãi mãi”.

 

 51. Tinatin dịu dàng nghe cha dạy hồi lâu.

       Những lời dạy thông minh nàng ghi nhớ trong đầu,

     Vua vui vẻ tiệc tùng, Tinatin cạnh đó,

     Đẹp đến mức mặt trời phải ghen tức mày chau.

 

 52. Nàng liền bảo viên quan nuôi nàng từ ngày nhỏ:

     “Các kho báu mà ta, con Đức vua, được có,

     Hãy mang hết ra đây!” Rồi nàng lấy bạc vàng

     Đem phân phát mọi người khắp nơi trong thành phố.

 

 53. Ngày hôm ấy, rộng tay, bao của cải của nàng

     Nàng đem hết chia đều cho kẻ khó, người sang.

     Nàng còn nói như sau:”Ta vâng lời cha dạy:

     Phải hào phóng cho đời, đời cho lại vinh quang!

 

 54. Hãy mang hết ra đây, nếu đang còn đâu đấy,

     Cả ngựa quí của ta, hãy mang ra, cũng vậy,

     Nàng chẳng tiếc, đem cho. Ai dự tiệc lần này,

     Hễ bắt gặp cái gì cũng nhanh tay vồ lấy.

 

 55. Các kho báu của nàng được phân phát hết ngay.

    Cả đàn ngựa của nàng cũng biến mất. Hôm nay

    Nàng hào phóng, vô tư. Trong dịp này vui vẻ

    Nàng không để người nào không quà tặng cầm tay.

 

 56. Ngày thứ nhất tiệc vui đã trôi qua như thế.

    Quân và tướng ngồi đông, đông và vui vô kể,

    Nhưng không hiểu vì sao vua tư lự cúi đầu.

    “Ngài phiền muộn gì chăng?” các quan thần hỏi khẽ.

 

 57. Ngồi oai vệ đầu bàn, Avtanđin không râu

    Cùng Sôgrat đại thần đầu bạc sát bên nhau.

    “Có chuyện không vui ư? Sao ngài buồn thế nhỉ?”

    Họ thấy thế giật mình, lo lắng rỉ tai nhau.

 

 58. “Chắc đang có điều gì làm Đức Vua suy nghĩ.

    Vì ai dám ở đây làm ngài không vừa ý?”

   “Ta hãy giúp xua đi cái buồn ấy không cần,

    Hay ta hỏi ngài xem?” – Avtanđin đề nghị.

 

 59. Và rồi Avtanđin, vị thống lĩnh toàn quân

    Cầm cốc đến bên vua cùng Sôgrat đại thần.

    Cả hai vị vội vàng quì trước vua kính cẩn,

    Sôgrat lựa lời lên tiếng, dáng phân vân:

 

 60. Chúng tôi thấy Đức vua đang ưu phiền , chán nản

    Cũng dễ hiểu vì sao – kho báu vua đã cạn

    Vì công chúa vung tay phân phát hết . Thế là

    Nhường ngôi báu để rơi vào cảnh nghèo ngao ngán!”

 

 61. Rôstêvan nghe xong, khó chịu nghĩ: “Ông già

    Dám liều lĩnh bạo mồm… “Vua nói :”Hãy nghe ta!

    Ta quí lão xưa nay, nhưng chê ta keo kiết

    Chỉ là đám người hèn giả dối, thích ba hoa.

 

 62. Ta buồn bã không do vì gia tài khánh kiệt,

    Mà vì lo cái già, vì đời ta sắp hết,

    Thế mà cả nước này ta chẳng thấy có ai

    Có thể sánh cùng ta những ngày xưa oanh liệt.

 

 63. Ta chỉ có một người con gái phận đào mai,

    Do trời phạt thế nào ta chẳng có con trai

    Để sánh được cùng ta, về cung tên, võ nghệ,

    May còn được Avtađin, một tráng sĩ có tài…”

 

 64. Avtanđin cúi đầu khi nghe vui nói thế,

    Rồi bất chợt mỉm cười, một nụ cười e lệ.

    Chàng để lộ hàm răng làm sáng cả đất trời.

    Vua liền hỏi: “Vì sao ngươi mỉm cười, không lẽ

 

 65. Tất cả những điều trên ta nói đáng chê cười?”

    “Không! – chàng đáp. –

                               Thưa vua, nhưng trước lúc trả lời

    Tôi muốn được vua thề không bắt tôi trị tội

    Vì việc dám hỗn hào thách đố hoặc đùa chơi”.

 

 66. Không, đừng sợ, nói đi. Ta xin thề, – vua nói,

    Bằng mạng sống con ta, vầng dương luôn chói lọi”.

    Chàng tráng sĩ nghe xong liền đáp: “Việc thế này:

    Về tài nghệ cung tên, xin vua đừng khoe vội.

 

 67. Tôi, nô lệ của ngài, nhưng bắn giỏi xưa nay,

    Còn hơn cả chính ngài. Xin cứ thử ra tay.

    Ta đọ sức cùng nhau trước ba quân lúc ấy

    Ai thắng bại thế nào – kết quả nói ta hay”.

 

 68. Vua liền đáp: “Được thôi. Cứ cho là như vậy.

    Ngươi thách đấu cùng ta, nhưng xem chừng, đợi đấy!

    Để làm chứng, ta mời các xạ thủ tài ba.

    Các mũi tên của ta sẽ cho ngươi được thấy!”

 

 69. Vua và Avtanđin lại thân thiện cười xòa,

    Cùng quyết định thi tài săn bắn giữa đồng xa.

    Ai thua cuộc – ba ngày đầu trần đi giữa phố!

    Một hình phạt nhẹ nhàng cho kẻ thích ba hoa.

 

 70. Rồi lập tức vua truyền cho phường săn sau đó:

    “Hãy chuẩn bị chó săn và thú rừng lớn nhỏ!

    Các binh sĩ của ta, hãy chờ lệnh lên đường!”

    Và tới đấy tiệc tan, đông vui chưa từng có.

         Chương II

      “Rôstêvan và Avtanđin đi săn”

 

 71. Vừa rạng sáng hôm sau, khi trời vẫn đầy sương,

     Cao, cân đối, dịu dàng như bông huệ dễ thương,

     Cưỡi ngựa trắng, áo hồng thêu bạc vàng lấp lánh,

     Avtanđin trình vua, xin phép được lên đường.

 

 72. Vua chẳng bắt chờ lâu – và hai người kiêu hãnh

    Cùng phi thẳng ra đồng như phi vào trận đánh.

    Tất cả đã sẵn sàng, hai đối thủ tiến ra.

    Các binh sĩ đứng đông, luôn hò reo bên cạnh.

 

 73. Vua ra lệnh: “Bây giờ mười hai lính theo ta

     Để nhanh nhẹn đưa tên, không một phút lơ là

    Và để đếm số tên ai trúng nhiều hơn hết”.

    Từ bốn phía từng đàn thú bị ép, nhào ra.

 

 74. Rồi trước mặt hiện lên một bức tranh tuyệt đẹp

    Hươu, chồn, cáo, nai, dê… nhiều không sao kể xiết

    Đang nhao nhác chen nhau. Theo đúng luật, hai người

    Dương cung bắn luôn tay, bắn nhiều không biết mệt.

 

 75. Dưới móng ngựa bụi tung che lấp cả mặt trời 

    Tiếng hò hét vang lên, rung động cả đất trời.

    Khi tên hết, lính hầu đưa tên thêm cho họ.

    Thú bị bắn chết nhiều, xác chất đống khắp nơi.

 

 76. Họ xông xáo dọc ngang – đâu cũng toàn máu đỏ.

    Chúa có thể giận người khi nhìn quang cảnh đó.

    “Chàng tráng sĩ cao to như cây cọ thiên thần!”

    Ai thấy Avtanđin cũng khen và ngưỡng mộ.

 

 77. Họ phi hết cánh đồng thì buộc phải dừng chân

    Vì núi đá và rừng rậm rạp đứng cách ngăn.

    Ngựa không thể chui qua. Cả hai người mệt mỏi,

    Nhưng vẫn tỏ ra mình đang khỏe trước đoàn quân.

 

 78. Họ trò chuyện với nhau, rất vui và sôi nổi.

    Ai cũng tự cho mình hơn người kia gấp bội.

    Khi một tốp người hầu đi đến đứng xung quanh.

    “Hãy tâu thật với ta: Ai hơn ai? Vua nói.

 

 79. Sau một thoáng ngập ngừng, cả bọn đáp đồng thanh:

    “Có bị giết, chúng tôi cũng chẳng dám nói quanh.

    Vua không thể sánh ngang Avtanđin tài nghệ.

    Chàng nhắm bắn con nào, con ấy chết rất nhanh.

 

 80. Thú bị giết, thưa vua, hai nghìn con, tuy thế

    Avtanđin hơn ngài hai mươi con có lẻ.

    Chàng tráng sĩ hôm nay không bắn trượt phát nào

    Trong lúc đó tên vua bắn ra ngoài vô kể”.

 

 81. Vua nghe vậy liền cười, không buồn bực là bao

    Lúc ngắm Avtanđin, vua còn thấy tự hào.

    Như họa mi, hoa hồng, vua rất yêu tráng sĩ.

    Cái mệt mỏi, cái đau buồn bay đâu hết nhanh sao.

 

 82. Rồi sau đó hai người vào bóng cây ngồi nghỉ.

    Từ bốn phía kéo về từng tốp đông binh sĩ.

    Vua và Avtanđin cùng ngắm cảnh núi đồng

    Với bên cạnh mười hai lính hầu vua yêu quí.

 

                      Chương III

 Rôstêvan thấy tráng sĩ choàng da hổ

 

 83. Bỗng họ thấy bên sông một chàng trai lạ mặt,

    Một tráng sĩ dắt tay con ngựa hồng đẹp nhất

    Cả vũ khí, yên cương cũng gắn ngọc sáng ngời;

    Má chàng tựa hoa hồng, đang đầm đìa nước mắt.

 

 84. Chàng ngồi đó trầm tư, tấm da hổ trên người,

    Cũng bằng thứ da kia là chiếc mũ tuyệt vời.

    Chàng đang giử trong tay chiếc gậy to. Lúc ấy

    Vua thấy thế vội vàng cho lính đến tận nơi

 

 85. Để biết chàng là ai mà lạ lùng như vậy.

    Tên lính đến hỏi chàng. Ngồi im không động đậy,

    Chàng tráng sĩ thờ ơ, chỉ than khóc, cúi đầu

    Để nước mắt cứ tuôn, từng dòng như suối chảy.

 

 86. Tên lính sợ, rụt rè, không dám hỏi, hồi lâu

    Nhìn chàng khóc, và rồi nén sợ nói như sau:

    “Thưa tráng sĩ, Đức vua cho mời ngài đến hỏi”.

    Nhưng tráng sĩ còn chìm trong lo lắng, buồn đau,

 

 87. Nên không biết, không nghe những lời tên lính nói.

    Chàng cũng chẳng quan tâm tới đám người sôi nổi.

    Vì trong lửa trái tim đang cháy, nước mắt chàng

    Lẫn máu đỏ trào ra, không thể nào ngăn nổi.

 

 88. Chàng còn để tâm hồn bay đâu đó lang thang.

    Khi lần nữa tên kia lại lễ phép mời chàng,

    Chàng vẫn khóc như mưa, không nghe gì; lúc ấy

    Như một đóa hồng tươi, đôi môi nở dịu dàng.

 

 89. Tên lính vội tâu vua khi thấy chàng như vậy:

    “Chàng xinh đẹp, thưa vua như mặt trời lộng lẫy,

   Nhưng không hiểu vì sao chỉ than khóc, chau mày.

    Con cố gọi nhiều lần, nhưng chàng không nghe thấy.

 

 90. Vua nghe thế tò mò, tức giận phái đi ngay

    Mười hai lính tin yêu với lời dặn thế này:

    “Hãy phóng ngựa tới kia, nhớ mang theo vũ khí,

    Hãy bắt con người kì lạ ấy về đây!”

 

 91. Thế là đám lính hầu khua giáo gươm ầm ĩ

    Định xông tới bắt chàng. Đang buồn đau, tráng sĩ

    Bỗng chợt tỉnh, chàng thấy bọn lính vây đông.

    “Thật nguy khốn cho ta!” chàng kêu lên rầu rĩ.

 

 92. Chàng vội vã đưa tay lau nước mắt từng dòng,

    Đeo cung nỏ lên người, sửa lại kiếm bên hông

    Rồi lên ngựa phi đi, không ngoái đầu quay lại,

    Cũng không dám hỏi người đang đuổi thích hay không.

 

 93. Bọn lính vội chìa tay, bắt chàng, nhưng kinh hãi,

    Chúng bị chàng đánh đau, đến trông mà ái ngại:

    Đứa bị quất bằng roi, đứa toác ngực, vêu đầu,

    Chàng giơ chúng lên cao như con sên, con nhái,

 

 94. Rôstêvan vô cùng tức giận, chẳng bao lâu

    Một toán khác vội vàng được lệnh đuổi theo sau

    Và cả chúng, than ôi, cũng bị chàng giết chết

    Bằng cách túm lấy người vung mạnh, đập vào nhau.

 

 95. Vua và Avtanđin thấy quân mình bị giết

    Liền phi ngựa tới xem. Tráng sĩ kia vì biết

    Có nhà vua đuổi theo, liền vội vã lên đường –

    Ngựa giống Merani, người oai phong lẫm liệt.

 

 96. Chàng quất ngựa phi nhanh – một sự lạ khác thường

    Lập tức ngựa và người như biến mất trong sương. 

    Vua và lính không ai còn thấy chàng từ đấy –

    Chàng chui xuống đất sâu hay lên cõi thiên đường?

 

 97. Mọi người kiếm khắp nơi rất lâu nhưng chẳng thấy

    Và ngạc nhiên khi chàng bỗng biến nhanh như vậy.

    Toán lính vội khóc thương những người chết trong ngày,

    “Thế là mất cuộc vui!” vua kêu to nóng nảy.

 

 98. “Chắc Chúa vì nhìn ta vui sướng xưa nay.

    Nên Chúa bắt ta buồn và khổ thế này đây,

    Cho đến chết đời ta chỉ một mầu u tối.

    Nhưng ta biết làm sao khi Ngài muốn thế này?”

 

 99. Vua nói xong, quay về, đôi mày chau bực bội

    Và cho ngừng cuộc săn, luôn thở dài tức tối.

    Ai cũng vội rút lui. Có người nói: ” Lạ lùng!”

    Nhưng có người bênh vua:”Ngài thông minh”, họ nói

 

 100. Vua buồn bã, một mình mệt mỏi bước vào cung

    Chỉ có Avtandin lúc ấy bước đi cùng.

    Trong cả đám cận thần không còn ai bên cạnh

    Im tiếng sáo tiếng đàn, im cả tiếng chuông rung.